Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô gái bạo lực thời mạt thế xuyên thành nữ phụ vô dụng Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Diệp Tuyệt Bạch lòng mềm nhũn, khẽ thở dài, “Nguyệt sư muội, muội nghỉ ngơi cho tốt, dưỡng thương xong ta sẽ dạy muội cách thức tỉnh ma pháp.” Nói xong liền xoay người định rời đi.

Dạy cái den ấy! Đường Nguyệt chẳng thèm bận tâm mấy lời hắn từng dùng để qua mặt nguyên chủ, “Khoan đã.”

Diệp Tuyệt Bạch khẽ nhếch môi cười, Nguyệt sư muội vẫn không nỡ giận họ mà~

Chậm rãi xoay người.

“Đưa ta cái gì ăn đi.” Đường Nguyệt đói đến sắp chịu không nổi, bụng réo liên tục mà còn phải nghe hắn lải nhải, đói đến mức hoa mắt chóng mặt.

Nụ cười bên môi Diệp Tuyệt Bạch lập tức cứng lại: “...”

Chẳng bao lâu sau, một nữ nhân mặt mày không vui bước vào, đem đồ ăn đặt mạnh lên bàn. Đường Nguyệt không thèm để tâm đến thái độ kia, ánh mắt dán chặt vào đồ ăn trước mặt.

“…Chẳng làm được gì lại còn hay gây phiền phức, thật chẳng bằng một ngón tay của sư tỷ Đào Đào.” Người phụ nữ mặc bộ y phục giống hệt người đàn ông áo trắng vừa trông thấy gương mặt yêu nghiệt của Đường Nguyệt liền nổi trận lôi đình.

“Hải Vân sư muội, bớt nói vài câu đi.” Diệp Tuyệt Bạch cau mày. Sư muội Nguyệt hiện tại toàn thân đầy thương tích, nói như thế với nàng thực sự không ổn.

Hải Vân trừng mắt liếc Đường Nguyệt một cái, thầm nghĩ nàng ta dùng chiêu khổ nhục kế cũng coi như có chút tác dụng. Đợi nàng ta khỏi hẳn, vẫn sẽ như trước kia phải hầu hạ lại nàng, sau này nhất định phải làm khó Đường Nguyệt nhiều hơn nữa.

Lúc này, trong mắt Đường Nguyệt chỉ có đồ ăn. Tuy chỉ là một bát cháo trắng và vài món rau ít ỏi, nhưng ở tận thế, dù nàng từng là một thống lĩnh cũng chỉ được ăn một hai lần mỗi năm mà thôi.

Đường Nguyệt cầm bát cháo trắng lên, từng ngụm từng ngụm chậm rãi uống, mỗi miếng đều nhấm nháp kỹ càng, tiếc rẻ chẳng muốn nuốt vội. Chẳng mấy chốc, cháo trắng và mấy món rau ít ỏi đã bị nàng ăn sạch sẽ.

Diệp Tuyệt Bạch liếc nàng một cái. Hải Vân hậm hực dậm chân, không nói thêm lời khó nghe nào nữa, thu dọn bát đĩa trên bàn đã bị ăn sạch trơn.

“Ta còn chưa no, lấy thêm cho ta.” – Đường Nguyệt không khách khí sai khiến Hải Vân. Trước kia nguyên chủ đã từng hầu hạ nàng ta không ít.

Để không bị đuổi khỏi môn phái, nguyên chủ đã đánh mất lòng tự trọng, nịnh nọt vị sư muội áo trắng này, mặc kệ bị mắng mỏ ra sao vẫn luôn rót trà đưa nước, phục dịch không thiếu một việc.

“Ngươi! Gọi ngươi là ma đói, không ngờ đúng là ma đói thật!” – Hải Vân không thể tin nổi nàng dám ra lệnh cho mình.

Đường Nguyệt ánh mắt đen láy nhìn chằm chằm nàng ta. Hải Vân bỗng cảm thấy lạnh sống lưng, rồi lại nghĩ mình bị gì thế? Chẳng lẽ lại sợ một phế vật như nàng?

“Ta là ma đói, còn ngươi là gì? Là rác!” – Có qua phải có lại, Đường Nguyệt rất rõ đạo lý này.

“Ngươi… ngươi… ngươi dám mắng ta!!” – Hải Vân vừa giận vừa gấp!

Đường Nguyệt nhún vai, “Đúng, mắng ngươi đó, sao? Cắn ta đi?”

Hải Vân tức đến muốn hộc máu! Nhưng vì có Diệp Tuyệt Bạch ở đây nên nàng ta đành nhẫn nhịn!

“Ngươi cứ chờ đó!”

Ánh mắt Diệp Tuyệt Bạch lóe lên vẻ bất lực, sao lại cãi nhau nữa rồi? Thấy Hải Vân tức giận bỏ đi, hắn đành tự mình vào bếp mang thêm đồ ăn đến cho Đường Nguyệt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc