Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô gái bạo lực thời mạt thế xuyên thành nữ phụ vô dụng Chương 2 Rừng Hắc Nhai

Cài Đặt

Chương 2 Rừng Hắc Nhai

Thật đáng tiếc là nguyên chủ đến khi trưởng thành vẫn không thể thức tỉnh ma pháp, thậm chí có một vị trưởng lão từng khẳng định nguyên chủ kiếp này định sẵn là người bình thường.

Thế nhưng vì dung mạo nàng có vài phần giống với nữ chính "bạch nguyệt quang", nên được mời gia nhập một môn phái nổi danh, trở thành thế thân pháo hôi cho nữ chính trong môn phái ấy.

Khi nữ chính thật sự được tìm về, nguyên chủ hoàn toàn thất sủng, liên tục chịu đối xử bất công nhưng lại không nỡ rời đi, cuối cùng tan xương nát thịt, chết thảm nơi Vạn Khô Nhai.

Sau khi tiếp nhận toàn bộ cốt truyện, Đường Nguyệt nhắm mắt lắc lắc cái đầu ngày càng nặng nề, không biết tinh thần lực của cô có thể khôi phục được không.

【Nhiệm vụ của ký chủ là từ nữ phụ lật ngược tình thế trở thành nữ chính, giành lại trái tim nam chính, phải hoàn thành nhiệm vụ mới có thể được “chính danh” thành nữ chính.】

Đường Nguyệt: “...”

Chính danh cái XX! Đường Nguyệt trợn trắng mắt, cái loại đàn ông này mà còn muốn cô đi giành lại trái tim hắn? Giành trái tim theo đúng nghĩa đen thì còn được!

“Cóc thèm làm nữ chính! Nhiệm vụ này tôi không nhận.”

Hệ thống: “....” Có lẽ là lần đầu tiên bị ký chủ từ chối.

【Không hoàn thành nhiệm vụ, hệ thống sẽ không thể bảo vệ ký chủ sinh tồn ở dị thế này.】Hệ thống chắc mẩm rằng Đường Nguyệt chắc chắn sẽ chịu thua.

“Ui chao… tôi sợ quá đi~ Mau gọi ma thú tới đấm tôi cái nào~” Đường Nguyệt giả vờ run rẩy. Ở mạt thế thì chỉ có cô đấm tang thi, bảo vệ cô á? Đùa sao?

Hệ thống lần nữa: “...” Từ bao đời nay chưa từng bị nghẹn họng thế này!

Bị Đường Nguyệt chọc cho cạn lời, hệ thống tức đến mức không nói thêm được gì nữa.

Đường Nguyệt vui mừng vì được yên tĩnh, cô cố gắng tỉnh táo quan sát xung quanh, hiện giờ có lẽ cô đang ở trong rừng Hắc Nhai trong truyện.

Nguyên chủ đi theo nam chính, nam phụ và nữ chính trong môn phái đến Hắc Nhai Lâm để rèn luyện.

Kết quả, nữ chính và nguyên chủ cùng gặp nạn, nam chính và nam phụ tất nhiên không do dự chọn cứu nữ chính, bỏ mặc nguyên chủ lại trong rừng Hắc Nhai suốt hai đêm, đến khi được người trong môn phái tìm thấy.

May mắn thay, ma thú tấn công nguyên chủ vì thấy cô quá vô dụng mà chán ghét, nên cô mới thoát được kiếp nạn.

Bị ma thú chê... cũng là một loại tài năng. Nhưng Đường Nguyệt đã đọc nguyên tác, biết rõ nguyên chủ bị bỏ mặc suốt hai ngày chứ không phải được tìm kiếm suốt hai ngày.

Bọn họ một lòng hướng về nữ chính "bạch nguyệt quang", đến khi nhớ ra nguyên chủ thì đã hai ngày trôi qua.

Đúng là ác độc. Vứt một người bình thường trong khu rừng đầy ma thú suốt hai ngày hai đêm, may mà nguyên chủ mệnh lớn.

Toàn thân đau nhức không thể động đậy, Đường Nguyệt quyết định nằm yên tại chỗ chờ người môn phái tới tìm. Đợi khi khôi phục được tinh thần lực thì rời đi cũng chưa muộn.

Bụng truyền đến tiếng ọc ọc đói khát, ở mạt thế chuyện chịu đói đã thành thường nhật. Dù tinh thần lực có mạnh đến đâu, sức mạnh có khủng khiếp thế nào, thì ở mạt thế thiếu thốn tài nguyên vẫn không tránh khỏi việc đói bụng.

Cô vừa thả lỏng, cả người lại rơi vào hôn mê. Bên ngoài rìa rừng Hắc Nhai vang lên tiếng bước chân vội vã cùng tiếng người nói chuyện…

Khi Đường Nguyệt tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt là rèm giường màu hồng phấn, khung cảnh xa lạ chẳng khiến cô sợ hãi chút nào.

Sống trong mạt thế, cô đã quen với mọi loại quái vật, khả năng thích nghi môi trường có thể nói là tùy hoàn cảnh mà thích nghi.

Còn chưa kịp quan sát kỹ, một nam nhân mặc áo trắng thấy cô tỉnh dậy bèn bước vài bước đến bên giường.

“Sư muội? Muội tỉnh rồi à?” Nam nhân áo trắng tuấn tú ôn nhã, khiến người ta có cảm giác như gió xuân mát lành.

Đường Nguyệt nhìn người đàn ông đứng bên giường, trong phòng ngoài cô ra thì chỉ còn mỗi hắn.

Nam nhân áo trắng bị ánh mắt xa lạ của cô nhìn đến ngẩn người, cho rằng cô đang giận họ, “Sư muội, muội đang giận à?” Trong ấn tượng của hắn, Nguyệt sư muội chưa từng đỏ mặt nổi giận với họ bao giờ.

“Đúng.” Đường Nguyệt dứt khoát thừa nhận.

Diệp Tuyệt Bạch lại sững người, “Nguyệt sư muội...”

Đường Nguyệt chậm rãi nói tiếp, “Ta không giận các ngươi, mà là giận bản thân ta.”

Diệp Tuyệt Bạch trong lòng bất giác thấy áy náy, “Đừng trách bản t...” chưa kịp nói hết, đã bị Đường Nguyệt ngắt lời.

“Giận bản thân ta hiền lành dễ thương trong sáng, trái tim thuần khiết lại đi nuôi một lũ chó.” Đường Nguyệt chợt nghĩ ví dụ này không đúng, xúc phạm mấy chú cún dễ thương mất rồi.

Diệp Tuyệt Bạch: “....” Nàng nói chuyện có thể nói một mạch cho xong không?

Còn nguyên chủ thì bị họ quên bẵng suốt hai ngày hai đêm, cả người đầy thương tích, một người bình thường không ăn uống gì mà cố gắng chống đỡ chờ họ đến cứu – ngốc đến đáng thương.

“Ngươi nói đúng lắm, nàng thật đáng thương, sợ quá mà toát ít mồ hôi. Còn ta thì suýt bị ma thú cắn chết, cả người đầy máu, không ăn không uống nằm trong rừng hai ngày hai đêm, quả thật so ra chẳng đáng là gì. Tam quan của ngươi chính trực đến mức A Ngoẹo cũng phải phục ngươi.”

Đường Nguyệt ào ào châm chọc một trận, Diệp Tuyệt Bạch mặt lúc xanh lúc trắng, cố nhịn cơn giận trong lòng.

Hắn muốn nói gì đó, nhưng nhìn người trên giường – mái tóc dài hơi rối buông xõa trên vai, làn da trắng gần như trong suốt, yếu ớt đến khiến người ta không thể rời mắt, chiếc cổ trắng ngần mảnh mai, khuôn mặt xinh đẹp như tranh giờ phút này không có chút huyết sắc nào lại càng tăng thêm vẻ yếu đuối, gợi lên bản năng muốn bảo vệ từ sâu trong nội tâm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc