Điện thoại của Lâm Sở lại có sóng, cô còn nhận được một khoản tiền lớn.
Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng chuông báo tiền vào tài khoản vui tai vang lên, cô mới cảm thấy chân thực.
Vừa rồi cô thật sự đã đến thảo nguyên, dùng nửa khay đậu phụ đổi lấy một con cừu và một viên đá quý.
Nghĩ đến đây, Lâm Sở đạp xe đến khu rừng nhỏ, bắt đầu nhớ lại điểm chung của hai lần xuyên không.
Sấm sét!
Không, không chỉ có sấm sét, còn có gì nữa?
Hình như cô còn nghĩ đến nơi mình muốn đi.
Lâm Sở sờ viên đá quý đã được giấu kỹ, thầm nghĩ giá như lần sau có thể xuyên không thêm một lần nữa thì tốt biết mấy.
Hay là đợi đến lúc trời mưa giông rồi thử lại xem sao.
Đúng lúc sắp vào hè, ngày mưa giông không ít, cô có thể thử thêm vài lần.
Sau khi quyết định xong, Lâm Sở lại nhìn đống hàng hóa phía sau xe. Hôm nay cô không những không lỗ vốn, mà còn kiếm được một khoản.
Thấy trời vẫn còn sớm, cô đi đến mấy ngôi làng gần đó, vừa bán vừa tặng tống khứ hết sạch số bánh quy vụn vặt kia, rồi lại đến chợ đầu mối nhập thêm hàng.
Nhập hàng xong xuôi trở về nhà, quả nhiên ông nội đã đứng đợi cô ở ngay cổng làng.
"Niếp Niếp, sao hôm nay cháu lại về muộn thế này?"
"Ông nội, hôm nay cháu làm được một vụ làm ăn lớn đấy."
Lâm Sở hào hứng chia sẻ với ông nội.
"Đợi cháu kiếm được tiền rồi, cháu sẽ trồng răng toàn hàm cho ông, để ông ăn gì cũng thấy ngon miệng."
Ông cụ cười ha hả, ngay sau đó lại cố tình làm mặt nghiêm.
"Răng của ông bây giờ vẫn dùng được, cháu đừng bận tâm. Tiền thì kiếm không bao giờ hết, sau này cháu nhớ về sớm một chút. Trời tối đường sá khó đi, phải chú ý an toàn."
"Vâng ạ, cháu nhất định sẽ chú ý an toàn."
…
Ở một diễn biến khác, bộ lạc Chuẩn Khắc Nhĩ.
Bên trong một túp lều Mông Cổ dành riêng cho quý tộc, A Mộc Nhĩ đang dâng bảo vật cho cha mình.
"A ba, người xem đây là gì?"
Cậu đưa mấy chiếc túi nilon cho một người đàn ông lực lưỡng, vạm vỡ xem thử.
Cát Nhĩ Đan vô cùng cưng chiều cậu con trai út này. Nghe vậy, ông bèn mỉm cười hỏi thăm.
"Hôm nay lại có thứ gì tốt thế?"
Anh cả của cậu là Lạp Bất Thản cũng nhịn cười trêu ghẹo.
"Đúng vậy, a ha cũng rất tò mò đấy."
A Mộc Nhĩ thấy hai người bày ra vẻ mặt như đang trêu chó con, trong lòng vô cùng không phục.
Mặc dù trước đây cậu thường xuyên làm ra những chuyện nực cười, thế nhưng…
"Lần này thật sự là đồ tốt đấy!"
Cậu đặt túi nilon lên một chiếc bàn gỗ được trang trí tinh xảo, vô cùng cẩn thận mở túi ra.
Lạp Bất Thản thấy dáng vẻ dè dặt của em trai thì bật cười.
"Bảo vật gì mà lại mong manh như thế?"
Lời vừa buông, một mùi hương thanh mát xa lạ liền xộc vào mũi anh ta.
Lạp Bất Thản lập tức im bặt, vội vàng ghé sát lại xem thứ đồ bên trong túi.
Mà a ba của anh ta còn nhanh chân hơn một bước, thân hình vạm vỡ chen lấn đẩy anh ta ra. Ông kề cái đầu to lớn lại gần khối vật thể màu trắng sữa kia, hít sâu một hơi.
Sau đó, ông ngẩng đầu lên, nét mặt tràn ngập vẻ mừng rỡ hỏi cậu con trai út.
"A Mộc Nhĩ, pho mát này lấy từ đâu ra vậy? Sao thoạt nhìn lại khác biệt đến thế."
"A ba, a ha, đây không phải pho mát bình thường đâu. Hai người mau nếm thử đi! Con và Nặc Hải đều nếm qua rồi, tuyệt đối vượt ngoài sức tưởng tượng của hai người luôn."
Dưới sự thúc giục của A Mộc Nhĩ, hai người bọn họ mỗi người bốc một miếng "pho mát" mềm mại nhét vào miệng.
"Ôi! Thần linh ơi!"
Cát Nhĩ Đan trố mắt kinh ngạc.
"Bên trong thứ này có vị của rau củ sao?"
Ông lại bốc thêm một miếng đậu phụ nuốt xuống, ngay lập tức cảm thấy toàn thân tràn trề sức mạnh.
Lạp Bất Thản cũng lộ ra bộ dạng sững sờ.
A Mộc Nhĩ thấy thế liền tự hào ưỡn ngực.
"Đây chính là thứ mà thần Thổ Địa đã ban tặng cho con đấy."
"Thần Thổ Địa ư?"
"Đúng vậy, thần Thổ Địa đóng giả làm một người phụ nữ nghèo khổ của một bộ lạc lạc hậu để nói chuyện với con. Người thấy con thông minh lanh lợi lại khôi ngô tuấn tú nên sinh lòng yêu mến, thế là giả vờ đổi thứ thần vật này cho con."
A Mộc Nhĩ kể lại ngọn nguồn sự việc, không quên lén lút dát vàng lên mặt mình. Hơn nữa, cậu càng miêu tả lại chuyện Lâm Sở biến mất giữa không trung một cách vô cùng sống động.
Nghe thấy chuyện Lâm Sở tan biến vào hư không, hai người đàn ông lực lưỡng liền rùng mình một cái.
Bọn họ làm vài động tác trên ngực, rồi ngửa mặt lên trời hô lớn.
Nhắc đến chuyện này, A Mộc Nhĩ có chút chột dạ.
"Một con cừu và một viên đá đỏ nhỏ xíu."
Bắt gặp ánh mắt của a ha, A Mộc Nhĩ ngay lập tức lên tiếng ngụy biện.
"Lúc đó em đâu biết người là thần Thổ Địa, nếu mà biết thì em chắc chắn sẽ thờ phụng người đàng hoàng."
Cát Nhĩ Đan vỗ vỗ vai cậu con trai nhỏ.
"Theo như lời con nói, Thần nữ vô cùng hiền từ, chắc hẳn người sẽ không để bụng đâu. Nhưng mà lần sau Thần nữ giáng lâm, con nhất định phải tỏ ra cung kính, cầu xin người phù hộ cho bộ lạc của chúng ta ngày càng phồn vinh hưng thịnh. Tốt nhất là con có thể xin người ban thêm vài miếng pho mát kỳ diệu này, chúng ta sẵn sàng dâng lên nhiều đồ tế lễ hơn."
"Vâng ạ."
A Mộc Nhĩ vui vẻ đáp lời.
"Đứa trẻ ngoan."
Cát Nhĩ Đan cũng rất vui mừng.
"Con hãy đem số pho mát còn lại này mang cho a má và a nãi của các con nếm thử đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

