Chân trước vừa vác chuyến lúa cuối cùng về đến nhà thì chân sau đã thấy hạt mưa đổ xuống rào rào. Đây đâu phải là cơn mưa, rõ ràng là ông trời dốc cả bát nước xuống trần gian, cứ từng gáo, từng gáo một mà xối xả.
Tô Thành Cương dù kiệt sức vẫn cố gắng thu dọn lại mớ thóc mới gặt, lại cẩn thận kiểm tra xem trong nhà có bị dột nước ở đâu không. Cũng may hôm trời quang, Tô Nghiêu đã tranh thủ sửa sang lại mái nhà, giờ có thể yên tâm phần nào được rồi.
Cả nhà ăn vội hai miếng bánh bột ngô lót dạ, rồi ngã lưng xuống là ngủ li bì.
*
Tuy lúa đã gặt xong, nhưng sau đó còn phải tuốt hạt, phơi phóng, quạt sạch trấu - mỗi công đoạn đều vắt kiệt sức người.
Thời buổi này, máy móc vẫn chưa có bao nhiêu, đa phần vẫn là làm bằng sức tay, cực nhọc vô cùng.
Nhìn hai cô con gái mệt mỏi đến rũ rượi, Liễu Thải Hà xót xa: “Chờ xong vụ này, hai đứa đi gặp người bà Diêu giới thiệu đi. Toàn là người dựa vào bản lĩnh mà kiếm cơm cả, không phải suốt ngày đầu tắt mặt tối ngoài đồng như chúng ta.”
“Làm nông khổ cực lắm, mẹ ăn khổ cả đời rồi, không muốn các con cũng như vậy.”
Tô Diễm toàn thân rã rời, tay chân bủn rủn đến mức cầm chén cháo khoai cũng thấy vất vả, chỉ thở dài, gật gật đầu: “Phải, phải...”
“Mẹ, con không thay đổi ý đâu. Con thích người đi lính.” Tô Miểu một lần nữa kiên định với lựa chọn của mình.
“Gặp, đều phải đi gặp hết cho mẹ. Thế nào hả? Tưởng cứ đi gặp là người ta nhất định sẽ để mắt tới hai đứa mày à?”
Ban đầu, Khang Bình vốn còn bị dung mạo của Tô Miểu làm cho sững sờ, tim đập thình thịch. Nhưng đến khi nhìn thấy Tô Diễm, anh ta dường như quên luôn cả cách thở.
Người này cũng chỉ mới đọc sách mấy năm nhưng đã chạy đến trước mặt Tô Diễm mà khoe tài rồi. Anh ta trích dẫn từ văn chương của Lạc Thần Phú để ca tụng nhan sắc cô, nhưng có lời ngon tiếng ngọt nào mà Tô Diễm còn chưa nghe cơ chứ? Khang Bình này rõ ràng là chưa đủ bản lĩnh để gây ấn tượng với cô.
Chỉ là... Mẹ cô còn đang ngồi ngay cạnh cửa sổ bên kia mà chăm chú quan sát, khiến cô không thể không kiên nhẫn đối đáp đôi câu với anh ta.
Nói trắng ra thì cô chẳng hề có chút cảm tình nào với người này cả.
Lúc đầu anh ta còn dán mắt vào chị gái cô, thế mà ngay sau đó lại vội vàng quay sang nịnh bợ cô rồi, chẳng có chút thành ý nào sất.
“Chao ôi, nhìn mà xem, hai đứa chúng nó có phải rất xứng đôi không?”
“Thầy giáo Khang nói chuyện thì cũng chỉ có Diễm Diễm mới hiểu thấu đáo được thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



