“Hì hì, mẹ, con cũng thích quân nhân.” Tô Diễm cười đáp.
“Vậy sao trước giờ không nói?”
“Mẹ à, con cũng chỉ mới vừa xác định được thôi mà.” Tô Diễm thản nhiên trả lời, như thể chuyện đó là lẽ đương nhiên.
Liễu Thải Hà tức đến mức giơ cái gáo lên, định quật cho cô một trận nên thân.
Tô Miểu đứng thẳng, hai tay siết chặt thành nắm đấm, bộ dạng rõ ràng là chấp nhận chịu đòn.
Còn Tô Diễm thì cười cười rồi chạy biến, chỉ để lại một câu: “Mẹ ơi, con ra sông kéo lưới bán cá đây!”
Quả nhiên là chọc cho Liễu Thải Hà tức giận đến mức quay sang trút giận lên ông chổng nửa điếc Tô Thành Cương một trận ra trò.
“Lấy loa ra đây, gọi mọi người đến họp gấp!”
Hôm nay, còn chưa đi vào trong hội trường nhỏ, sau khi mọi người tụ tập ở trước cửa nhà lão Sài, Tô Chí Cường đã trầm giọng mà nói: “Tình hình bên ngoài càng ngày càng nghiêm trọng, trong thành đã có người chạy nạn rồi. Chúng ta ở đây tuy vẫn còn yên ổn được mấy ngày, nhưng sau này ra sao thì chẳng ai nói trước được.”
“Theo tôi, cứ dứt khoát mà làm, thu hoạch lúa ngay đi.”
“Đây là ý của tôi, mọi người cứ suy nghĩ cho kỹ.”
Dứt lời, thôn trưởng ngẩng đầu nhìn trời. Ông ấy cũng chẳng dám chậm trễ, lập tức gọi con trai, con dâu ra đồng gặt lúa gấp.
Các lão nông dày dạn kinh nghiệm trong thôn cũng lên tiếng thúc giục: “Mau lên, đừng chần chừ nữa! Gió này không lành, hơi ẩm nặng lắm rồi!”
Tô Diễm cũng chẳng dám lơ là, lập tức ba chân bốn cẳng chạy về nhà. Lần này, trừ những đứa nhỏ còn đang bú sữa ra thì cả thôn ai nấy đều khom lưng, hối hả ra đồng gặt lúa.
Đối diện bên kia con đường nhỉ, người dân thôn Hạ Vương cũng đang tất bật chẳng kém. Bọn họ rõ ràng là chậm chân hơn thôn Tô Gia Cương một bước, lúc này chỉ đành vội vã cầm lưỡi hái mà lao ra đồng thôi.
Từng hàng lúa đổ rạp dưới những nhát liềm. Các bà, các chị nhanh chóng bó thành từng ôm rồi gánh về nhà. Đám trẻ thì nhặt từng bông rơi vãi, thỉnh thoảng còn sẽ thấy vài con chim sẻ sà xuống, cố nhặt nhạnh cho được một bữa no.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời phía xa, một màu đen kịt đang bao trùm hết thảy. Mưa chưa rơi xuống thôn Tô Gia Cương, nhưng nỗi lo đã đè nặng trong lòng mỗi người dân nơi đây rồi.
“Đốt đuốc lên! Đêm nay không về!”
Mưa sắp trút xuống, trời đã tối hẳn, những cây đuốc được thắp lên, bập bùng dọc bờ ruộng. Đám trẻ con còn chưa hiểu được tại sao người lớn lại căng thẳng lo lẳng như vậy, dù có muốn khóc cũng chỉ dám đưa tay bưng miệng, nuốt ấm ức vào trong. Mấy bà mẹ nhìn con mà lòng xót xa, đành tiện tay đưa cho chúng vài hạt thóc, để chúng nướng lên lửa ăn, xoa dịu cơn tủi hờn.
Những đứa lớn hơn thì chạy về nhà lấy bắp, khoai lang ra nướng, vừa để tự ăn, vừa mang cho cha mẹ.
Từ ban ngày đến đêm tối, từ đêm tối đến tận hừng đông.
Tô Diễm đã mệt đến mức chết lặng, chỉ còn biết lặp đi lặp lại động tác trên tay như một cái máy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



