Thiết Huyết Lãnh lại nói:
"Bây giờ, ngươi hãy phân tích một chút về tên Phương Nguyên.”
“Phụ thân, người hoài nghi Phương Nguyên sao?”
Thiết Nhược Nam sửng sốt một chút, chợt lại nói:
“Hắn là người rất thông minh, khi giới thiệu về sơn trại cho chúng ta, mỗi một câu đều vừa củ, trật tự rõ ràng. Hả......”
Thiết Nhược Nam bỗng nhiên hít một hơi lạnh. Nàng nhíu mày:
"Vừa rồi không có nhận ra, nhưng mà nhờ phụ thân nhắc nhở, ta phát hiện ! Tên Phương Nguyên này, hắn nói mỗi một câu, đều là sự thật, loại bỏ tình cảm cả nhân. Dưới góc nhìn của người đứng xem, bình tĩnh kể rõ. Làm cho người ta tìm không thấy được nhược điểm trong lời nói của hắn, cũng không làm lộ ra bất kì manh mối gì. Lời nói của hắn, thực...... Thực...... Thực sạch sẽ.”
Nàng do dự một chút, cuối cùng dùng từ “Sạch sẽ”.
Thiết Huyết Lãnh gật gật đầu, lại lắc đầu:
Thiết Nhược Nam lắc đầu:
“Sẽ không. Cổ sư đều xem vinh dự của gia tộc, danh dự của bản thân, còn hơn cả tính mạng. Nhưng cũng không phải ai cũng như vậy. Người tự hủy danh dự, lịch sử cũng có rất nhiều, không phải sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-931248.png&w=256&q=75)
