Nhân Tổ xuất phát đến cửa Sinh Tử, cứ đi tới đi tới, có một ngày đụng phải một người thú.
Tên người thú này vô cùng cường tráng, cơ bắp nổi cuồn cuộn trên người, răng nanh trong miệng còn sắc bén hơn cả đao kiếm. Gã đang phi nước đại trên một vùng hoang dã, kêu thảm: “Đừng đến đây, đừng đến đây. Ta sợ.”
Nhân Tổ cảm thấy rất kỳ quái, liền hỏi: “Người thú, ngươi sợ cái gì vậy?”
Người thú đáp: “Ta sợ cái bóng của mình. Nó từ đầu đến cuối cứ đi theo ta. Ta làm sao cũng không thoát được. Ta chỉ có thể chạy tán loạn khắp nơi, vừa mệt vừa khát lại đói, ta sắp không ổn rồi.”
Cổ Sợ Hãi vừa xuất hiện, trong lòng Nhân Tổ liền sinh ra tâm trạng sợ hãi.
Ông cảm nhận được sự sợ hãi.
Cổ Sợ Hãi càng thêm phách lối, sau đó nói với người thú: “Tạm thời bỏ qua cho ngươi, tiểu người thú, ngươi là kẻ đáng thương.”
Người thú được giải thoát, lập tức ngã xuống đất, vui đến phát khóc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


%20(1)-529976.png&w=256&q=75)