Một cơn gió thổi tới, thổi Hắc Thành dính đầy bụi đất, mắt ông ta đỏ lên. Cảnh tượng yêu đương với Tô Tiên Nhi lúc đó hiện lên trong đầu của ông ta.
Hối hận, thống khổ, bi thương đủ loại cảm xúc tràn ngập trong lòng ông ta.
Ông ta nghẹn ngào, sau đó rên rỉ.
“Ta… ta sao lại không biết mẹ con yêu ta chứ. Nhưng… nhưng ta lại sợ chết. Ta sợ chết… Huhuhu…”
Trả lời xong, Hắc Thành không còn lực chèo chống cơ thể, hoàn toàn ngã xuống mặt đất.
Ông ta giống như một con chó già, lại giống như một con tôm hư thối, co rút cơ thể, nức nở trong bùn đất bẩn thỉu.
Đám người Hắc Lâu Lan đều lâm vào trầm tư.
Cảnh tượng nhất thời yên tĩnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-931248.png&w=256&q=75)
