Đèn biệt thự được bật sáng, cô thay giày, đặt vali ở bức tường bên cạnh, quay người lại, nhìn người
đàn ông bế cậu nhóc đang ngủ say đi vào, cô nói nhỏ: “Có ai trong nhà không?”
Đầu nhỏ của Tự Bảo nằm trên cánh tay của Phó Thời Lễ, vẫn giữ nguyên tư thế, nhấc mí mắt lên, ánh
mắt thâm thúy nhìn qua dừng trên mặt cô, môi mỏng mở miệng nói: “Em đang ám chỉ ai?”
Khương Từ nghẹn ngào, chẳng lẽ anh ngầm giấu người?
Những lời này có điểm khác biệt lớn, cô tức giận nói: “Anh nuôi phụ nữ ở thành phố S.”
Tự Bảo đang ngủ, Phó Thời Lễ nói chuyện cố tình đè nặng lời nói, thần sắc cười như không cười nói:
“Sao chỉ nhớ mình nuôi một người phụ nữ ở Mỹ.” Khương Từ: “……”
Mọi ngóc ngách trong căn biệt thự trong khoảng thời gian này nhìn qua chỉ có dấu vết Phó Thời Lễ
sống một mình, nhưng dường như cũng không có người làm ở.
Trong nhà vô cùng yên tĩnh, ban đêm cũng
chỉ có tiếng bước chân nối tiếp nhau lên lầu của hai người.
Phó Thời Lễ đi về phía phòng em bé, mặc kệ phòng ngủ chính trước mặt, ôm con trai trong tay không
thả ra để Khương Từ mở cửa.
Cô tiến lên một bước, tay trắng nõn cầm tay nắm cửa, đẩy ra.
Đèn cũng mở.
Nhìn căn phòng trẻ em bên trong giống như đã được trang hoàng lại, lấy màu xanh làm chủ đạo, mọi
tâm tư đều dành cho việc bài trí, cô quay lại nhìn anh: “Anh kêu người làm lại à?”
Phó Thời Lễ bước vào đặt anh chàng trắng trẻo mập mạp nằm lên giường nhỏ.
Khi Tự Bảo nằm xuống, lông mày nhỏ của cậu trong tiềm thức nhăn lại, lòng bàn tay khô ráo ấm áp của
anh nhẹ nhàng ôn nhu vỗ nhẹ lưng đứa nhỏ, mới không nhanh không chậm trả lời Khương Từ: “Tự Bảo đã
lớn, nên có phòng riêng.”
Khi Tự Bảo vẫn còn lọt lòng, Phó Thời Lễ ngầm ghét con trai ngủ với mẹ, thật vất vả chờ cậu có thể
độc lập ngủ một phòng, bây giờ không chuẩn bị phòng trẻ em cho tốt, thì phải đợi đến khi nào?
Tâm tư anh phỏng đoán, thấy con trai đã ngủ say anh mới chậm rãi đứng dậy, ánh mắt thâm trầm nhìn
cô chăm chú.
Thật giống như nhìn không đủ, ba tháng hay ba năm này đều phải bù lại.
Khương Từ bị anh nhìn đến
mặt nóng lên, rất mất tự nhiên nhìn về phía con trai đang nằm trên giường.
Nuôi dạy bốn năm, Tự Bảo từ một bánh bao nhỏ nằm trong tã lót biến thành một đứa trẻ có tư duy
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
