Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
Group FB: Sweet Candies
Sân bay nhà ga quốc tế.
Hành lý của Khương Từ giao cho Phó Thời Lễ gửi, cô ôm con ngồi trên một chiếc ghế trống.
Tết Âm
Lịch này trôi qua thật nhanh, mỗi ngày bận bịu tiếp đãi thân thích của Phó Thời Lễ, đợi khi phục
hồi tinh thần, cũng đã kết thúc.
Năm trước Khương Từ đã ấn định thời gian xuất ngoại, hành lý đều cùng Đường Yến Lan giúp đỡ thu xếp
tối hôm qua.
Cô nhìn xuống con trai mình, cánh tay nhỏ mũm mĩm của Tự Bảo ôm cô, mặc dù còn nhỏ nhưng đã bị bầu
không khí tác động, biết mẹ muốn ra ngoài.
Cậu dùng một đôi mắt to đen nhánh nhìn chằm chằm Khương Từ, giống như nhìn thế nào cũng không đủ.
Khương Từ sờ lên khuôn mặt trắng nõn của con trai, ôn nhu nói: “Con nhớ phải lớn thật nhanh nha,
chờ khi mẹ ổn định ở Mỹ, con gọi mẹ về đón con sang, được không?”
Tự Bảo chớp mắt, nhìn cô, cái miệng nhỏ nghẹn nửa ngày, dường như giây tiếp theo muốn gọi mẹ.
Khương Từ rất mong đợi kết quả đợi nửa ngày.
Ngay cả khi đã lên máy bay, Tự Bảo vẫn bị nghẹn lại không gọi ra.
Phó Thời Lễ kiểm tra hành lý giúp cô, chậm rãi đến gần: “Đã đến giờ lên máy bay.”
Anh duỗi tay bế con trai, ngón tay thon dài đưa vé máy bay và giấy tờ cho cô.
Cô ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông.
Trong lòng Khương Từ có cảm giác phiền muộn nhàn nhạt, mấy phút cuối cùng trước khi làm thủ tục, cô
đột nhiên cảm nhận được tâm trạng của Tự Bảo, lúc này, nhìn thế nào cũng không đủ.
“Em đi đây.”
Nói đi nhưng lại không nhúc nhích một bước.
“Sân bay bên Mỹ đã sắp xếp người đón em, xuống máy bay nhớ gọi điện cho anh.” Thần sắc trên khuôn
mặt tuấn mỹ của Phó Thời Lễ bình tĩnh, một tay ôm con trai, tay còn lại không rảnh rỗi ôm lấy cô,
giọng nói ôn nhu truyền vào bên tai.
Khương Từ gật đầu, hít thật sâu vào mùi thơm trên áo sơmi của anh.
Suy cho cùng, bây giờ xa nhau,
ít nhất cũng phải 2,3 tháng không gặp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)