Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
img
Rạng sáng.
Ánh sáng trong phòng ngủ tiện nghi không mạnh lắm, không kéo rèm ở cửa sổ sát đất cũng là một mảng tối tăm.
Trong bầu không khí yên tĩnh này, Khương Từ tóc tán loạn nằm trong chăn, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn người đàn ông đẹp trai bên trên thật lâu.
qPhó Thời Lễ tỏ rõ thái độ làm chồng của mình, lấy đầu ngón tay xoa lên làn da trắng nõn trên mặt người phụ nữ vài phút, giọng nói tràn ra từ cổ họng anh trong đêm đè thấp hơn vài phần: “Khương Từ, anh và con là gánh nặng của em à?”
“Không có!”
Trong mắt Khương Tù nhất thời hoảng sợ, cô nhìn thấy vẻ mặt chán nản của Phó Thời Lễ, giờ phút này, thậm chí cảm thấy tội mình đáng chết vạn lần vì để cho anh sinh ra loại ý nghĩ này, vươn tay trắng nõn ôm lấy bờ vai rộng lớn của anh, vội vàng muốn giải thích: “Em không coi anh và con là gánh nặng… Không có, anh phải tin em.”
Cô không giỏi bày tỏ suy nghĩ của mình, lại chưa từng nghĩ như vậy.
Đôi mắt đen nhánh của Khương Từ có một tầng sương mỏng, đôi môi lại có chút khô khốc, nói: “Phó Thời Lễ, khi em quyết định sinh đứa bé này em đã không coi nó là gánh nặng, cùng anh kết hôn cũng là… Em, em thừa nhận bản thân không thể cống hiến hết mình cho gia đình nên lần này xuất ngoại đào tạo sâu, em đợi cho đến khi con cai sữa mới bắt đầu chuẩn bị cho hành trình đang ấp ủ… Kiên trì quay phim, em có một kế hoạch và cuộc sống riêng của mình, anh và con là một phần trong kế hoạch này của em, em không nghĩ sẽ vứt bỏ hai người.”
Kế hoạch cuộc sống cô khi 27 tuổi chưa có tình yêu và hôn nhân.
Sau đó, Phó Thời Lễ và con xuất hiện, cô cũng vui vẻ sẵn sàng chấp nhận sự sắp đặt bất ngờ này.
Khương Từ ôm anh không buông, đặt trán lên bả vai người đàn ông, lông mi mịn màng run rẩy không ngừng: “Là em không tốt……”
Cô phát hiện bản thân hoàn toàn chưa từng nhìn thấy Phó Thời Lễ ủy khuất, một khi người đàn ông biểu hiện ra, sự áy náy trong lòng khiến ngực cô vô cùng khó chịu.
Khương Từ luôn tin rằng cảm giác an toàn của một người phụ nữ không đến từ sự sủng ái của đàn ông, mà là từ bản thân cô.
Cô sẽ không nói những lời này, ngược lại giống như yêu cầu anh đảm bảo tương lai vẫn sẽ tiếp tục chiều chuộng cô.
Cô uống rượu vang đỏ ở nhà mẹ làm men say dâng lên, ôm Phó Thời Lễ nói một lúc lâu.
Mặc kệ nói cái gì, Khương Từ đều không cho anh xen vào, chỉ có thể nghe cô nói: “Em rất ghét bà nội……”
Phó Thời Lễ hơi kinh ngạc, tựa hồ trước nay chưa từng nghe cô nhắc đến ba và người nhà, đây là lần đầu tiên.
Khương Từ rơm rớm nước mắt, trông rất bướng bỉnh: “Mẹ em sinh ra ở một làng quê rất nghèo, bà từ nhỏ đã bị cười nhạo là con gái của tội phạm lao động, bà ngoại … Bà ngoại bị ung thư vú khi mẹ 16 tuổi, nhà không có tiền chữa bệnh, ông ngoại em đi khắp nơi vay tiền nhưng mọi người đều không chịu cho ông vay.
Bởi vì mẹ em lớn lên xinh đẹp nên các cô chú liền làm chủ gả bà đi để lấy sính lễ, bà ngoại có thể thực hiện ca phẫu thuật.” “Mẹ em đã đồng ý……” Khương Từ không thể tưởng tượng một người phụ nữ cao ngạo như mẹ mình đã từng vì 2 vạn nhân dân tệ mà từ bỏ lòng tự trọng cầu xin người ta, cô nói với Phó Thời Lễ: “Nhà kia khinh người quá đáng, bọn họ nói mẹ em xinh đẹp như vậy khẳng định lúc nhỏ đã bị chơi qua, muốn vào cửa phải khoả thân đi vào.”
Phó Thời Lễ cúi đầu, tầm mắt gắt gao nhìn cô chằm chằm, nâng bàn tay lên ôn nhu chạm vào khuôn mặt ướt át của người phụ nữa, giọng nói không có chút phập phồng: “Mẹ phản kháng?”
Khương Từ nói đến đây, cổ họng nghẹn ngào không nói nên lời, lắc đầu không muốn tiếp tục nói.
Bởi vì…… mẹ cô đã cởi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)