Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
Giữa trưa Khương Từ tỉnh dậy thiếu chút nữa đã quên chuyện Triển Tín Giai đưa danh thiếp cho cô, sau khi tiễn khách về xong, cô cũng quay lên lầu tìm túi xách tối hôm qua.
Chiều hôm đó, trong thư phòng yên tĩnh.
Khương Từ ngồi trên bàn làm việc, suy nghĩ gần 20 phút trước khi bấm số điện thoại trên danh thiếp.
Cô nói chuyện với vị tiền bối kia bằng giọng điệu chân thành, tôn trọng gần nửa giờ, sau cô lại nói với Đường Yến Lan một tiếng, vội vàng đi ra ngoài.
Khi vừa bước vào nhà, Phó Thời Lễ nhìn chị Nguyệt, hỏi: “Khương Từ đâu?”
Chị Nguyệt không rõ tình huống nói: “Đi ra ngoài rồi.”
Phó Thời Lễ bất động thanh sắc, đặt áo khoác tây trang xuống ghế sô pha, chậm rãi lên lầu gặp con trai.
So với cả ngày được chị Nguyệt và bà nội chăm sóc thì Tự Bảo càng thích nói chuyện với ba mình.
Chàng trai nhỏ tuổi nằm ở giường em bé vọng tưởng muốn dồn hết sức lực để xoay người, làm nên một bước lớn thì cửa phòng bị đẩy ra.
Phó Thời Lễ cất bước đi vào, thuận tay đẩy cơ thể mũm mĩm của con trai mình trở về trong chăn.
“……” Bạn nhỏ Tự Bảo.
Thân hình thon dài của Phó Thời Lễ đứng trước giường em bé, trông rất cao lớn, cậu nhóc đều phải ngước lên nhìn ba, đôi mắt tròn to đen láy, đặc biệt ngây thơ.
Dù chưa biết nói nhưng biểu cảm nhỏ lại phong phú cực kỳ.
Phó Thời Lễ cúi người, duỗi tay bóp gò má mũm mĩm của con trai mình, lòng bàn tay chạm xuống nơi mềm mại, trên mặt anh hiện ra ý cười, còn hỏi nó: “Làm sao vậy?”
Cậu bé nhỏ Tự Bảo kêu ê ê a a, nói chuyện còn phải quơ chân múa tay hét lên: Con làm sao ba không biết sao?
Cậu nhóc rất ủy khuất, nó dồn hết sức lực muốn xoay người, thật vất vả cũng thấy mình sắp thành công lại bị ba mình đẩy trở về hại nó bây giờ không còn sức lực, chỉ có thể nằm đây.
Phó Thời Lễ buồn cười nhìn đứa con trai ngốc nghếch của mình, chợt nhớ ra điều gì đó: “Ba còn chưa đặt tên cho con.”
Tự Bảo nghiêng đầu liếc mắt nhìn, như muốn nói: Ba, bây giờ người mới nhớ?
Phó Thời Lễ trầm ngâm suy nghĩ một lúc, đối với chuyện đặt tên cho con trai vẫn luôn không để bụng, anh nói: “Phó Quý được không?”
“……”
Cậu bé nhỏ Tự Bảo yên lặng tránh sang một bên, hai má mũm mĩm dán vào gối đầu, không để ý đến khẩu vị tồi tệ của ba cậu.
Phó Thời Lễ mỗi tối đều dành một tiếng để nói chuyện với con.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

