Dương Phàm ăn hai bát mì ở nhà bà Từ, dưới ánh mắt đồng tình của hai ông bà, cô cầm chìa khóa nhà rời đi.
Về đến khoảng sân nhỏ nhà mình, Dương Phàm hái một quả tì bà trên cây. Quả tì bà vốn dĩ trông chẳng có gì bất thường, nhưng vừa hái xuống liền biến thành màu xanh tím trong mắt cô, lại còn tỏa ra hắc khí.
Thảo nào lúc nãy cô không thấy quả trên cây với hoa màu ngoài đồng có gì khác lạ. Bày ra được thuật che mắt này, xem ra không phải là loại ma quỷ tầm thường.
Dương Phàm xoay cổ tay, quả tì bà không có lửa mà tự bốc cháy, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành tro bụi.
Ngón tay cô vung lên không trung vẽ thật nhanh một đạo bùa vàng, rồi phất tay đánh thẳng lá bùa vào cây tì bà.
Toàn bộ những quả bị quỷ cắn dở đều cháy rụi, cuối cùng trên cây chỉ còn lại chưa tới một phần mười.
Nhìn lưa thưa vài quả tì bà đáng thương treo trên cành, Dương Phàm nở nụ cười lạnh lẽo. Xem ra tối nay cô phải tâm sự mỏng với đám quỷ này một chút rồi.
Cô xách vali mở cửa chính của căn nhà hai tầng. Vừa bước vào đã là phòng khách. Trên tường treo một tấm ảnh đen trắng của người cậu ruột, trong ảnh là một người đàn ông trung niên có khuôn mặt phổ thông.
Dương Phàm nhìn chằm chằm bức ảnh vài giây rồi tiếp tục quan sát tình hình trong nhà.
Bên phải phòng khách là nhà bếp, đi sâu vào trong là cầu thang lên tầng hai và nhà vệ sinh.
Trên bức tường bên trái phòng khách có một cánh cửa thông sang nhà kho bên cạnh.
Sau khi Dương Tu Văn qua đời, người trong làng đã thu dọn đồ đạc trong nhà gọn gàng ngăn nắp, đồ nội thất và điện máy đều được phủ vải trắng.
Nhưng vì đã lâu không có người ở, vải trắng và mặt sàn bám đầy bụi.
Một đạo bùa làm sạch lập tức quét tước trong ngoài ngôi nhà sạch bóng. Toàn bộ vải trắng tự động thu lại, xếp gọn gàng sang một góc.
Dù thời gian dài không có người ở, nhưng đồ đạc điện máy vẫn còn dùng được.
Đi dạo một vòng quanh các phòng ở tầng một, Dương Phàm mới mở cánh cửa thông từ phòng khách sang nhà kho. Giây phút bước vào, cô cảm nhận được dao động linh khí vô cùng mạnh mẽ bên trong.
Xem ra đây chính là nguyên nhân khiến ngôi nhà này ngập tràn linh khí. Cô dùng ngón tay vẽ bùa trước mặt, lúc mở mắt ra, cảnh tượng lập tức thay đổi hoàn toàn.
Những dòng linh khí trắng muốt xen lẫn điểm sáng vàng kim lơ lửng giữa không trung. Trong mắt Dương Phàm tràn ngập niềm kinh ngạc và vui sướng, những điểm sáng vàng kia thế mà lại là công đức!
Nơi này không chỉ có linh khí, mà còn có cả công đức!
Phải biết rằng linh khí dễ tìm chứ công đức rất khó kiếm. Trước kia cô tận tụy bắt quỷ trừ tà cũng chỉ tích góp được chút công đức nhỏ nhoi.
Ở đây tự nhiên lại có sẵn nhiều công đức đến vậy, chẳng khác nào bánh bao từ trên trời rơi xuống!
Dương Phàm vận chuyển công pháp, muốn hấp thụ số công đức đang trôi nổi kia. Công pháp vừa chạy, linh khí từ bốn phương tám hướng liền ồ ạt tràn vào cơ thể cô.
Linh khí ngấm vào người, Dương Phàm lập tức thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn hẳn. Tuy nhiên, cô trơ mắt nhìn những đốm sáng vàng lượn lờ quanh mình nhưng lại không hề nhập vào người.
Cô không thể hấp thụ chỗ công đức này.
Lạ thật, thế mà cô lại không hấp thụ được chúng.
Cô giơ tay ra muốn chạm vào ánh sáng vàng trong linh khí, nhưng chỉ bắt hụt.
Hóa ra đống công đức này đã có chủ!
Dương Phàm lập tức hiểu ra, số công đức này e là của Dương Tu Văn - chủ nhân cũ của ngôi nhà. Có điều ông ấy đã chết, tại sao công đức không đi theo mà lại lưu lại trong căn phòng này?
Cô nghĩ mãi không ra.
Khóe mắt liếc thấy dàn máy tính trên chiếc bàn gần cửa, Dương Phàm lách qua mấy kệ hàng trống không rồi bước về phía đó.
"Trạm chuyển phát Hoàng Tuyền… Hóa ra đây mới là tên của nơi này à?"
Dương Phàm nhìn dòng chữ với vẻ mặt kỳ quặc. Hơi thở tỏa ra từ nó có vẻ quá quen thuộc rồi, đừng nói là cái "Hoàng Tuyền" mà cô đang nghĩ tới nhé.
Cơn đau nhói đột ngột truyền đến từ ngón tay. Cô trừng mắt nhìn tấm biển hút lấy máu tươi vừa rỉ ra từ ngón cái của mình. Ngay sau đó, trên khoảng trống của tấm biển hiện lên những dòng chữ khác.
Quy định của Trạm chuyển phát Hoàng Tuyền:
Một: Bưu kiện chỉ nhận không gửi.
Hai: Giờ làm việc từ 11 giờ đêm đến 4 giờ sáng.
Ba: Ngoại trừ việc lấy bưu kiện, vui lòng không giao tiếp gì thêm với khách hàng.
Bốn: Điện thoại khiếu nại vui lòng gọi 666888.
Chú ý: Chỉ có thể gọi được vào giờ làm việc.
Năm: Trạm phát lương vào mùng một hàng tháng.
Cùng lúc đó, máy tính cũng tự động bật lên, trên màn hình hiển thị một dòng chữ: Chúc mừng cô Dương Phàm trở thành trạm trưởng đời thứ chín của Trạm chuyển phát Hoàng Tuyền. Đằng sau dòng chữ còn đính kèm một loạt biểu tượng pháo hoa và bánh kem giống trên WeChat, thậm chí còn chẳng phải ảnh động.
…Thông báo nhận việc thật sự quá qua loa.
Dương Phàm nheo mắt đầy nguy hiểm. Thêm nữa, lại dám ép cô nhận việc mà không thèm qua sự đồng ý của cô.
Giỏi lắm!
"Dương Phàm!"
Đột nhiên có người gọi cô từ bên ngoài.
Dương Phàm tạm thời đặt tấm biển lại lên bàn, định bụng đợi đến tối sẽ xử lý chuyện ở đây. Cô rời khỏi nhà kho, vừa quay lại phòng khách thì nhìn thấy bà Từ cùng một người thím khác.
Cô cố nhớ lại, nhận ra đối phương là thím Trương sống ở xóm dưới.
Trên tay hai người đều xách theo đồ đạc.
Bà Từ ngạc nhiên nhìn ngôi nhà sạch sẽ ngăn nắp:
"Dương Phàm, cháu dọn dẹp nhà cửa xong nhanh thế cơ à?"
Dương Phàm gật đầu:
"Vâng, cháu chỉ dọn dẹp qua loa chút thôi."
Bà Từ dành cho cô ánh mắt tán thưởng. Con bé thật chăm chỉ.
Thím Trương đứng cạnh đánh giá Dương Phàm từ trên xuống dưới rồi hỏi:
"Dương Phàm, cháu còn nhớ thím không?"
Dương Phàm cười đáp:
"Thím Trương, tất nhiên là cháu nhớ thím rồi."
Thím Trương:
"Nhớ là tốt, thím còn tưởng cháu đi xa bao năm nay đã quên mất người nhà, quên luôn mình còn có một mái nhà ở đây chứ."
Bà Từ huých cùi chỏ vào người thím ấy:
"Con bé mới về, bà nói chuyện tử tế chút đi."
Bà Từ quay sang nói với Dương Phàm:
"Dương Phàm, cháu đừng để bụng lời thím Trương, thím ấy chỉ được cái miệng hay nói thẳng thôi."
"Cháu biết mà, bà Từ."
Dương Phàm đáp,
"Thím Trương chỉ đang quan tâm cháu thôi."
Cô biết rõ thím Trương là kiểu người khẩu xà tâm phật.
Thím Trương kiêu ngạo hừ một tiếng, nhưng đáy mắt vẫn hiện lên nét vui vẻ.
Dương Phàm là đứa trẻ họ nhìn từ bé đến lớn. Thấy cô trở về, bà ấy cũng mừng trong lòng.
Bà Từ nói với Dương Phàm:
"Bà nghĩ cháu mới về, trong nhà chắc chắn chẳng có gì, nên mang qua cho cháu ít đồ."
Đồ trên tay bà Từ là giấy vệ sinh, khăn mặt, bàn chải kem đánh răng mới, thậm chí cả thau rửa mặt và mấy món đồ dùng sinh hoạt.
Còn thím Trương mang theo ít trái cây, đồ ăn vặt và cả mì gói.
Bà ấy ấn hết đồ đạc vào tay Dương Phàm:
"Dạo này con gái thím gửi về nhiều đồ ăn quá, ăn mãi không hết, chỗ này cho cháu đấy."
"Cháu cảm ơn bà Từ, cảm ơn thím Trương."
Dương Phàm không từ chối lòng tốt của hai người. Dù sao cô cũng đang thiếu mấy thứ này, nhận rồi đỡ mất công đi mua.
Nhưng cô cũng không nhận không. Cô sờ túi áo lấy ra một trăm tệ tiền mặt, đây là chút tiền mặt duy nhất còn lại sau chuyến đi này. Trừ số đó ra, ví WeChat trên điện thoại của cô chỉ còn đúng hai trăm tệ, đây là toàn bộ gia tài của cô.
Việc quan trọng nhất của cô khi trở về vẫn là phải đi kiếm tiền!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
