Nhà ông Lý nằm ngay phía trước nhà Dương Phàm. Ông nhanh chóng quay về lấy chìa khóa, theo sau là một bà lão - vợ ông, bà Từ.
"Sao cháu mở được cửa vậy?"
Thấy cô không có chìa khóa mà vẫn vào được tận trong sân, ông Lý vô cùng kinh ngạc.
Dương Phàm chỉ tay vào ổ khóa cổng, mặt không đổi sắc, tim không đập loạn, đáp:
"Cửa không khóa nên cháu cứ thế vào thôi ạ."
Ông Lý ngơ ngác:
Là mình không khóa sao? Ông Lý nhìn ổ khóa trên cổng, rơi vào trầm tư. Hôm qua mình sang quét dọn thật à?
"Thôi, nghĩ ngợi làm gì nữa, già rồi lú lẫn cũng là chuyện thường."
Bà Từ vỗ nhẹ ông Lý một cái, quay sang cẩn thận đánh giá Dương Phàm. Ánh mắt bà chứa đựng vô vàn cảm xúc mà cô không sao hiểu nổi.
Dương Phàm dáng người cao gầy, đứng trước mặt bà lão còn cao hơn cả một cái đầu.
Cô mỉm cười chào:
"Cháu chào bà Từ, lâu lắm không gặp bà ạ."
Chủ cũ của thân xác này vốn có dung mạo rất xinh đẹp, mắt sáng răng đều. Kết hợp với khí chất thanh nhã, cao quý độc nhất vô nhị của Dương Phàm hiện tại, khiến bà Từ bỗng chốc thoáng ngẩn ngơ.
"… Lâu rồi không gặp. Sao con bé này giờ gầy gò thế kia, mặt mũi chẳng có tí huyết sắc nào. Mấy năm nay ở bên ngoài không được ăn uống tử tế đúng không?"
Sự quan tâm của người già đối với con trẻ muôn đời vẫn luôn xoay quanh chuyện ăn uống. Bà nắm lấy cánh tay gầy guộc của Dương Phàm, kéo cô ra ngoài:
"Nhà cháu bây giờ chẳng có gì đâu, qua nhà bà ăn chút gì lót dạ đã."
"Đi đường xa về, chắc chắn cháu chưa ăn gì rồi."
Nói đoạn, bà Từ còn trách móc liếc ông Lý:
"Ông cũng thật là, trong nhà con bé có đồ ăn đâu mà không biết dẫn nó về nhà mình."
Ông Lý cạn lời. Rõ ràng ông định dẫn cô về xem nhà trước mà, sao giờ lại thành lỗi của ông rồi?
Dương Phàm không phản kháng, ngoan ngoãn đi theo bà Từ.
Theo ký ức của nguyên chủ, cô cũng lớn lên nhờ bát cơm trăm nhà. Cậu của cô là Dương Tu Văn quanh năm đi làm xa xứ, mãi đến khi nguyên chủ lên cấp ba, ông mới trở về làng và không đi làm xa nữa.
Dương Phàm đưa mắt nhìn những ngôi nhà lớn ba tầng sơn trắng mọc lên san sát khắp làng. Đáng chú ý là, nhà nào cũng treo biển "Nông gia lạc", "Sơn trang nghỉ mát"…
Đã mấy năm rồi nguyên chủ không về. Ngôi làng hiện tại so với trong ký ức của cô quả là một trời một vực.
Đi theo bà Từ chừng ba phút, họ đã đến nơi.
Nhà bà Từ cũng là một tòa nhà ba tầng rộng rãi, trước cửa treo tấm biển "Nông gia lạc Phương Phương".
Dương Phàm nhìn ngôi nhà khang trang, ánh mắt đầy ngưỡng mộ:
"Bà Từ ơi, nhà mình mở nông gia lạc từ bao giờ thế ạ? Giỏi quá!"
Mở nông gia lạc chắc chắn rất kiếm được tiền. Cậu của nguyên chủ sao không làm cái này nhỉ? Nếu có nông gia lạc, giờ cô về tiếp quản kinh doanh là có thể dễ dàng kiếm tiền rồi. Ai dè lại đi mở một trạm trung chuyển chuyển phát nhanh chứ.
"Cháu đừng nhắc nữa."
Bà Từ than vãn:
"Dạo trước người ta bảo trong làng phải ra sức phát triển du lịch, mở nông gia lạc, sơn trang nghỉ mát để thu hút khách ngoại tỉnh đến tránh nóng. Kết quả là chẳng có mống nào."
Dương Phàm không hiểu. Cảnh quan môi trường ở đây tốt như vậy, sao lại không có ai đến?
Thôn Thượng Nguyên bốn bề là núi, khí hậu vô cùng mát mẻ. Trên thành phố nhiệt độ đang lên tới ba mươi lăm độ, nhưng ở đây chỉ tầm hai lăm, hai sáu độ. Núi xanh nước biếc, không khí trong lành, chim hót hoa hương, điều kiện thiên nhiên ưu ái đến thế, kiểu gì chẳng là thánh địa tránh nóng. Hơn nữa, gần đây còn có Khu du lịch Tam Thanh Sơn, lý nào lại không có khách.
"Mấy năm nay cháu không về nên không biết, để bà kể cho nghe."
Bà Từ đem hết những biến đổi trong làng kể lại cho Dương Phàm một lượt.
Nhờ điều kiện khí hậu tuyệt vời, lại thêm sự hỗ trợ mạnh mẽ từ chính quyền, mấy năm trước nhà nhà vay mượn khắp nơi để xây nhà to, làm sơn trang nghỉ mát, nông gia lạc. Cứ ngỡ sẽ thu hút được đông đảo khách du lịch đến tránh nóng, nào ngờ hy vọng bao nhiêu thất vọng bấy nhiêu. Căn bản chẳng có ai đến.
Trong làng cũng tìm đủ cách quảng bá, nhưng vẫn không hề nổi hay phát triển lên.
Thấy chuyện kinh doanh đổ bể, lại gánh trên vai khoản nợ xây nhà, đám thanh niên trai tráng đành lục tục kéo nhau đi làm xa, mang theo cả con cái ra ngoài ăn học. Chỉ trong vỏn vẹn vài năm, cả làng giờ chỉ còn lại toàn người già bám trụ.
Bà Từ thở dài ngao ngán:
"Cậu cháu cũng tính đợi du lịch phát triển. Nhưng làng mình cách thị trấn hơi xa, khách du lịch ra lấy đồ chuyển phát không tiện, thế là cậu đầu tư làm một trạm trung chuyển. Kết quả bây giờ cũng vắng hoe."
Dương Phàm bấy giờ mới chợt hiểu nguyên do cậu mình khởi nghiệp.
Con cái nhà bà Từ cũng đều học tập và làm việc ở tỉnh khác, trong nhà chỉ còn hai thân già nương tựa vào nhau.
Đang nói chuyện, ông Lý bước vào, tay cầm theo đậu cô ve và dưa chuột:
"Bà nó ơi, đậu cô ve với dưa chuột năm nay lại không ăn được rồi."
Bà Từ đón lấy quả dưa chuột, cắn một miếng rồi nhăn mặt nhổ toẹt xuống đất:
"Phỉ phỉ, dở tệ."
Quả dưa chuột nhai trong miệng mà như nhai sáp, chẳng có lấy một chút hương vị đặc trưng nào, dở không tả nổi.
"Chẳng biết là sai ở khâu nào nữa?"
Ông Lý nhìn mớ đậu cô ve trong tay, mặt mày ủ dột. Rõ ràng vẫn trồng theo cách y như trước, sao bây giờ rau củ mọc ra lại khó nuốt đến vậy.
Dương Phàm chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra điểm bất thường ở chỗ đậu cô ve và dưa chuột kia:
"Ông Lý, cho cháu xem thử một chút."
Cô nhận lấy nắm đậu từ tay ông.
Quả nhiên cô nhìn không lầm. Bề ngoài đậu cô ve trông có vẻ tươi non xanh mướt, nhưng thực chất lại ánh lên sắc tím tái, tử khí trầm trầm, bên trên còn vương chút hắc khí. Hiển nhiên là đã bị quỷ ăn qua.
Ngay cả quả dưa chuột kia cũng có tình trạng tương tự.
Ở đây vậy mà lại có quỷ.
Dương Phàm cất tiếng hỏi:
"Ông Lý ơi, rau củ mọi người trồng đều bị thế này hết ạ?"
"Đều thế cả. Mấy năm nay chẳng biết bị lỗi chỗ nào, rau cả làng trồng ra toàn bị như vậy."
"Trồng ra trông thì ngon lành mà ăn vào thì dở tệ!"
Rau củ cả làng trồng đều chung cảnh ngộ, xem ra con quỷ này không phải dạng vừa.
Dương Phàm bắt đầu thấy hứng thú, tò mò không biết giống quỷ nào mà lại đi ăn rau củ trồng dưới đất.
Bà Từ ném thẳng quả dưa chuột và nắm đậu vào thùng rác:
"Cái thứ này lợn còn chê."
Dương Phàm thầm nghĩ: Chứ còn gì nữa, đồ bị quỷ ăn qua thì lợn cũng thèm vào mà ăn.
Cây trái mình cất công vun trồng lại chẳng thể ăn nổi, những người cả đời gắn bó với ruộng đồng như ông Lý nhìn thấy mà đau lòng khôn xiết.
Thu hết mọi biểu cảm của họ vào mắt, Dương Phàm rủ mắt xuống không nói gì. Trong lòng cô thầm tính toán tối nay phải ra ngoài đi dạo một vòng, xem thử con quỷ nào lại đi ăn chay như vậy.
Bây giờ mới là ba giờ chiều, chưa đến giờ cơm, bà Từ đành nấu cho Dương Phàm bát mì, còn rán thêm hai quả trứng ốp la.
Sợi mì trơn tuột, luộc vừa chín tới, độ mềm cứng vừa phải. Bà còn cho thêm tương ớt ngâm tự làm, chua chua cay cay, ăn vào vô cùng đã miệng.
Dương Phàm chỉ thốt lên hai chữ:
"Ngon quá!"
Ngay sau đó, cô cúi gầm mặt xuống ăn lấy ăn để, húp xì xụp, tốc độ rất nhanh nhưng vẫn không làm mất đi vẻ tao nhã.
Nhìn cô bé như vậy, bà Từ xót xa, thương cảm xoa đầu cô:
"Ăn từ từ thôi cháu, chưa no thì lát bà nấu thêm cho."
Chỉ là một bát mì mà ăn ngấu nghiến thế kia, chắc chắn đứa trẻ này ở bên ngoài đã chịu nhiều cực khổ rồi.
Ông Lý đứng bên cạnh cũng liên tục thở dài, một thân con gái ở ngoài mưu sinh quả thực chẳng dễ dàng gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
