Dương Phàm xoay chuyển chủ đề, hỏi Ngụy Linh:
"Cho nên cô biết tôi không phải là tiểu tam, cố tình đến đây bắt nạt tôi chỉ để câu tương tác thôi đúng không."
Ngụy Linh vẫn đang trong cơn kinh ngạc, nhưng cái miệng đã mất kiểm soát mà bắt đầu liến thoắng.
"Tất nhiên rồi, nếu không phải vì tương tác thì ai thèm tìm loại phụ nữ vô dụng như cô chứ. Cô nhìn xem, cô nuôi cái tên phế vật này bao nhiêu năm, cuối cùng anh ta chẳng phải vẫn nhào vào lòng tôi sao."
Phế vật? Hóa ra trong mắt bà ta, gã chỉ là một tên phế vật!
Trần Kiến Hoa cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương sâu sắc:
"Hóa ra cô nhìn tôi như vậy à?"
Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Ngụy Linh sắp phát điên đến nơi rồi, tại sao miệng bà ta lại cứ nói ra toàn bộ sự thật như thế!
Gương mặt Ngụy Linh lộ rõ vẻ sụp đổ, nhưng miệng vẫn không khống chế được mà đáp lời Trần Kiến Hoa:
"Anh không phải phế vật thì là cái gì. Nếu không có Dương Phàm nuôi anh bao nhiêu năm nay, anh tưởng mình thi nổi cao học chắc. Bây giờ chẳng phải anh cũng đang sống dựa vào tiền của tôi sao."
"Anh không phải phế vật thì là cái gì, anh còn dám chửi tôi là mụ già, đi chết đi!"
Trần Kiến Hoa:
"Chẳng lẽ cô không phải mụ già sao? Đã bốn mươi lăm tuổi rồi, còn lớn tuổi hơn cả mẹ tôi nữa, vậy mà suốt ngày giả nai. Nếu không phải vì tiền của cô, tôi thèm ở bên cô chắc."
Hai người họ cứ thế lao vào cãi vã. Trợ lý đứng bên cạnh vì quá kinh ngạc mà quên cả việc tắt livestream, khiến màn đấu khẩu của cả hai cứ thế truyền thẳng lên mạng.
Cư dân mạng: "Chấn động! Hot mạng triệu view vì muốn có tương tác mà vu khống bạn gái cũ là tiểu tam! Bạn gái cũ đúng là đứa xui xẻo nhất năm!"
Dương Phàm lạnh lùng đứng xem bọn họ tranh chấp. Chân ngôn phù, đúng như tên gọi của nó, chỉ có thể nói thật chứ không thể nói dối. Cảnh tượng chó cắn chó này chính là điều cô thích xem nhất.
Mọi người xung quanh đều bàng hoàng trước màn nội chiến bất ngờ này.
Lúc này, ánh mắt Dương Phàm hướng về phía gã quản lý vừa đòi đuổi việc mình:
"Quản lý Trương, lúc nãy tại sao ông chưa điều tra rõ tình hình đã đòi sa thải tôi vậy?"
Quản lý Trương:
"Tất nhiên là vì cô đã biết chuyện tôi ngoại tình với Hàn Thần Thần. Mặc dù trước đó tôi lấy chuyện sa thải để đe dọa không cho cô nói ra, nhưng cô ở công ty vẫn luôn là một mối đe dọa."
"Bây giờ là cơ hội tốt nhất để đuổi cô, tôi đương nhiên không cần điều tra rõ ràng cũng phải sa thải cô rồi."
Cả hội trường xôn xao. Ánh mắt của những người khác liên tục dạo quanh giữa quản lý Trương và người tên Hàn Thần Thần kia, ngay cả trợ lý của Ngụy Linh cũng không nhịn được mà chĩa ống kính về phía cô ta.
!! Ngay cả con trai cũng sinh rồi! Cư dân mạng: "Úi chà~ Ăn dưa mệt nghỉ luôn." Sao cô ta lại có thể nói cả chuyện này ra chứ!
Quản lý Trương tức đến đỏ bừng mặt nhưng lại không dám tùy tiện mở miệng, sợ vừa nói lại lỡ thốt ra những lời không nên nói.
Rõ ràng cô ta không hề muốn nói những lời này! Hàn Thần Thần gấp đến mức sắp khóc, không hiểu nổi bản thân bị làm sao mà lại có thể công khai tuôn ra hết những chuyện này trước mặt bao nhiêu người.
"Giỏi lắm, hóa ra các người dám lén lút làm bao nhiêu chuyện tốt như vậy."
Đúng lúc này, từ ngoài cửa truyền đến một giọng nữ đầy uy nghiêm. Mọi người theo tiếng nói nhìn sang, liền thấy sếp của họ, cũng chính là vợ của quản lý Trương, đang đứng ngoài cửa với gương mặt tái mét.
Xong rồi, thế này là xong thật rồi. Hai mắt quản lý Trương tối sầm, hai chân bủn rủn, trực tiếp ngã phịch xuống đất.
Dương Phàm huýt sáo trong lòng, đến sớm không bằng đến đúng lúc. Làm ầm ĩ một trận lớn, lại mất mặt như vậy, Ngụy Linh và Trần Kiến Hoa đã lén lút chuồn đi trong lúc mọi người không chú ý.
Nhưng chuyện giữa hai người bọn họ đã lan truyền trên mạng, từ cặp đôi chị em ngọt ngào nhất cõi mạng trở thành cặp đôi chị em kinh tởm nhất. Trong thời gian ngắn, bọn họ sẽ không dám nhảy nhót trước mặt công chúng nữa.
Còn về phần quản lý Trương và Hàn Thần Thần, sau đó một người bị ly hôn, một người bị đuổi việc, đến cuối cùng hai người chẳng vớt vát được gì.
Dương Phàm được một đồng nghiệp có quan hệ khá tốt trước đây đưa đến bệnh viện băng bó vết thương, sau đó đưa cô về nhà nghỉ ngơi. Một giây trước cô vẫn còn đang cảm thán trước trình độ y học phát triển và giao thông thuận tiện của thế giới này, giây tiếp theo quay lại căn phòng trọ nhỏ mà nguyên chủ ở.
Đứng trước cửa phòng, cô đánh giá cách bài trí bên trong. Cả căn phòng có hình chữ nhật, chiếc giường một mét hai đã chiếm gần hết diện tích. Cuối giường có một dãy tủ thấp chừng một mét rưỡi, tiếp đó là một chiếc tủ lạnh nhỏ chen giữa tủ và bức tường.
Đây chính là toàn bộ bố cục của căn nhà. Cả căn phòng chỉ có đúng một cái cửa sổ nhỏ bằng bàn tay nằm phía trên đầu giường để thông gió. Trong ánh mắt Dương Phàm tràn ngập sự thương hại. Xem đi, hãy xem đi, đây chính là kết cục của việc hy sinh vì đàn ông.
"Rột rột…"
Tiếng bụng đói kêu râm ran vang vọng cả trong căn phòng chật hẹp này. Dương Phàm xoa xoa bụng, dự định đi ăn cơm trước. Phải ăn no thì mới có sức suy nghĩ xem cô sẽ tiếp tục bước đi như thế nào trong thời đại xa lạ này.
Dương Phàm lục tung toàn bộ túi xách của nguyên chủ, chỉ tìm thấy năm tệ tiền mặt, trong điện thoại cũng chỉ còn lại vỏn vẹn ba tệ sáu hào rưỡi trên WeChat. Kèm theo đó là một tin nhắn đòi nợ. Tin nhắn báo khoản nợ 58345.7 tệ tại ngân hàng nào đó của cô đã quá hạn, giục cô mau chóng trả tiền.
…Đã không có tiền rồi mà còn mang nợ nữa sao??
Những ký ức đen tối đến mức không muốn nhớ lại của nguyên chủ một lần nữa ùa về. Dương Phàm nhớ ra rồi, nguyên chủ không chỉ nợ tiền, mà còn nợ rất nhiều. Ba tấm thẻ tín dụng, cộng thêm Huabei, Jiebei, Baitiao, những khoản nợ lặt vặt này gộp lại lên đến mười chín vạn tệ.
Trong khi đó tiền lương một tháng của nguyên chủ chỉ có bảy nghìn, cộng thêm một công việc bán thời gian nữa, một tháng mới miễn cưỡng kiếm được một vạn. Ở cái nơi tiêu dùng cao như thành phố Kinh, ngay cả thuê một căn nhà nhỏ thế này cũng đã tốn một hai nghìn tệ rồi.
Toàn bộ số tiền đó đều là nợ nần tích cóp từ việc cưu mang gã tra nam không chịu đi làm Trần Kiến Hoa. …Toàn bộ gia tài chỉ còn lại tám tệ sáu hào rưỡi, cộng thêm khoản nợ hơn mười vạn.
Khởi đầu đã nhận được một ván bài như vậy, Dương Phàm tỏ vẻ vấn đề cũng không lớn lắm. Nhớ lại một tờ bùa của cô trị giá ngàn vàng, một quẻ khó cầu, kiếm tiền đối với cô không phải là vấn đề.
"Reng reng reng…"
Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên vang lên, Dương Phàm bắt máy. Là quản lý nhân sự của công ty nguyên chủ. Người đó uyển chuyển nói trong điện thoại rằng công ty muốn sa thải cô, đồng thời đồng ý bồi thường cho cô hai mươi vạn.
Dù sao chuyện này tuy không phải do Dương Phàm khơi mào, nhưng đã làm ầm ĩ trên mạng, các sếp không muốn để cô tiếp tục làm việc ở công ty nữa. Hai mươi vạn này coi như là phí bịt miệng.
Vừa hay Dương Phàm cũng không biết thiết kế. Những đồng nghiệp ở công ty đó trong trí nhớ của nguyên chủ cũng chẳng phải người dễ chung sống gì. Bây giờ không cần đến đó làm việc mà vẫn nhận được số tiền bồi thường lớn như vậy, cô không thèm suy nghĩ mà đồng ý luôn.
Kiếm tiền thì có thể kiếm, nhưng những khoản tiền chính đáng có được mà không tốn sức, cô chưa bao giờ từ chối. Hai mươi vạn mang đi trả hết số nợ của nguyên chủ, vẫn còn dư lại một ít tiền ăn.
Về phần cặp đôi cặn bã kia, chân ngôn phù của cô không phải là loại chỉ dùng một lần, những ngày tiếp theo cứ từ từ mà nếm mùi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
