"Đồ tiểu tam chuyên đi cướp chồng người khác, rốt cuộc cô khát đàn ông đến mức nào vậy, thật không biết xấu hổ!"
"Nhổ vào! Ngày thường trông cũng ra dáng con người, ai ngờ lại là tiểu tam."
"Eo ôi~ Nghĩ đến chuyện làm cùng công ty với cô ta là tôi lại thấy buồn nôn."
"…"
Những tiếng chửi bới chói tai không ngừng bủa vây. Đi kèm với cơn đau nhói truyền đến từ trán, Dương Phàm từ từ mở mắt ra. Đập vào mắt cô là vô số người đang đứng vây quanh, bọn họ cúi xuống nhìn cô bằng những ánh mắt chứa đầy ác ý.
Đây là đâu? Chẳng phải cô vừa mới đấu pháp với cương thi sao?
Đột nhiên một lượng lớn ký ức không thuộc về mình ùa vào tâm trí khiến Dương Phàm theo bản năng nhắm nghiền mắt lại. Vài giây sau, khi đôi mắt mở ra lần nữa, ánh nhìn của cô đã trở nên vô cùng sắc lạnh.
Hóa ra cô đã xuyên không rồi. Giây trước cô còn đang dốc sức đấu pháp với con cương thi tu luyện ngàn năm, chỉ vì trượt chân mà rơi xuống vách núi mà giây sau đã xuyên thẳng đến Hoa Hạ của năm trăm năm sau.
Chủ nhân của khối thân thể này trùng tên với cô, cũng gọi là Dương Phàm.
Cô nàng vốn là một nhân viên thiết kế đồ họa của công ty quảng cáo, có một gã bạn trai cũ tên là Trần Kiến Hoa. Hai người đã yêu nhau từ thời đại học. Sau khi tốt nghiệp, cô đi làm kiếm tiền, còn Trần Kiến Hoa thì ở nhà ôn thi cao học.
Suốt khoảng thời gian đó, cô phải cày cuốc cùng lúc hai công việc để lo liệu chi phí sinh hoạt cho cả hai người. Thế nhưng ngay nửa năm trước, Trần Kiến Hoa vừa thi đỗ cao học thì lập tức quay ngoắt sang bám lấy một phú bà rồi nhẫn tâm đá cô.
Hôm nay, vị phú bà kia đột nhiên kéo theo một đám người đến tận nơi cô làm việc làm ầm ĩ, chỉ thẳng mặt mắng cô là tiểu tam ngay trước mặt toàn thể công ty.
Trong lúc xô xát, nguyên chủ bị xô ngã, đầu đập mạnh vào cạnh bàn. Vốn dĩ cơ thể đã suy nhược đến mức rệu rã vì làm việc vắt kiệt sức lực cộng thêm nỗi đau thất tình, cú va đập này đã trực tiếp kết liễu mạng sống của nguyên chủ.
Mẹ kiếp! Biết thế lúc trước cô đã dẫn con cương thi kia ra chỗ đất đai rộng rãi mà đánh nhau!
Nghĩ đến đường đường là vị chưởng môn tương lai của Tam Thanh Cung mà lại vong mạng lãng xẹt thế này, đám sư huynh đệ dưới suối vàng không chừng đang chê cười cô ra mặt.
Trong mắt Dương Phàm xẹt qua một tia ảo não.
"Dương Phàm, nếu cô còn biết liêm sỉ thì sau này đừng có bám lấy tôi nữa. Tôi đã nói rất rõ ràng với cô rồi, tôi không thích cô!"
Giọng nói vang lên từ đỉnh đầu kéo luồng suy nghĩ của Dương Phàm quay về thực tại. Cô phóng ánh mắt lạnh lẽo như băng về phía đôi nam nữ đang đứng ngay trước mặt, chính xác hơn là ghim chặt lấy gã đàn ông kia.
Bị cô nhìn chằm chằm như vậy, Trần Kiến Hoa giật thót tim, chột dạ một thoáng nhưng rồi rất nhanh đã bị gã cố phớt lờ đi.
Dương Phàm từ dưới đất đứng thẳng dậy. Kẻ sang đò phụ người vớt củi phải không? Hay lắm! Thứ cô thích nhất trên đời này chính là "trảm" người.
Người phụ nữ đứng bên cạnh Trần Kiến Hoa chính là Ngụy Linh, vị phú bà mà gã đang bám gót. Ngụy Linh vóc dáng đẫy đà, nhan sắc mặn mà, trên cổ và tay đeo toàn trang sức đá quý đắt tiền, toát lên vẻ phú quý bức người.
Nhờ bảo dưỡng kỹ lưỡng nên trông bà ta chỉ tầm ba mươi tuổi, nhưng thực chất đã ngoài bốn mươi lăm.
Bà ta ném cho Dương Phàm một cái nhìn đầy kiêu ngạo:
"Thôi được rồi, tôi cũng chẳng phải loại người cạn tàu ráo máng. Chỉ cần cô hứa từ nay về sau không bám theo Kiến Hoa nữa thì chuyện này coi như bỏ qua."
Xung quanh, ánh mắt mọi người nhìn Dương Phàm lại càng thêm phần chán ghét. Thậm chí có vài người còn bày ra vẻ mặt khinh khỉnh, lùi lại phía sau vài bước.
Phản ứng này khiến Ngụy Linh vô cùng đắc ý. Bà ta âm thầm liếc mắt về phía tay của một kẻ đứng cạnh.
Chiếc điện thoại trên tay kẻ đó đang phát trực tiếp. Nhìn thấy số lượng người xem trong phòng livestream đã vượt mốc một trăm nghìn cùng vô vàn bình luận chạy điên cuồng trên màn hình, bà ta hài lòng nhếch mép cười.
Dương Phàm cũng nương theo tầm mắt đó mà dời sự chú ý sang kẻ đang cầm khối vuông màu đen bé xíu. Nhờ ký ức của nguyên chủ, cô nhận ra kẻ đó đang quay phát trực tiếp.
Một cục sắt nhỏ xíu lại có thể kết nối để nhìn thấy cả thế giới, ở thời đại này thứ đó được gọi là "điện thoại".
Ngụy Linh là một blogger sở hữu hai triệu người theo dõi trên mạng. Suốt thời gian qua, bà ta và gã tồi kia đã quay không ít video ân ái đăng lên mạng xã hội, được dư luận tung hô là "mối tình chị em ngọt ngào nhất mạng internet".
Livestream bắt quả tang tiểu tam, câu kéo lưu lượng, bêu rếu nguyên chủ trước ánh nhìn của hàng vạn người để mặc cho họ sỉ nhục.
Thủ đoạn thật sự quá độc ác!
Bây giờ vớ được cơ hội sa thải cô một cách danh chính ngôn thuận, gã mới kích động nhảy ra như vậy. Ngoài mặt thì ra vẻ chính nghĩa lẫm liệt, nhưng trong lòng gã đang mừng như mở cờ.
"Thôi bỏ đi, Quản lý Trương." Ngụy Linh giả mù sa mưa lên tiếng: "Chỉ cần cô ta xin lỗi chúng tôi, chuyện này chúng tôi sẽ không truy cứu nữa."
Tên quản lý tỏ vẻ cảm động rưng rưng:
"Linh Linh, cô thật lương thiện."
Gã vốn là fan hâm mộ của Ngụy Linh, nay lần đầu được gặp mặt thật, quả nhiên bên ngoài còn đẹp hơn cả trên video.
Chỉ tiếc là một người phụ nữ đẹp thế này lại cặp kè với một gã trai bao. Tên quản lý lén lút liếc xéo Trần Kiến Hoa, ánh mắt ngập tràn sự khinh bỉ và chê bai.
Khi quay đầu lại, gã lập tức thay đổi sắc mặt, hung hăng quát tháo Dương Phàm:
"Cô còn không mau qua đây xin lỗi Linh Linh đi! Chỉ cần cô xin lỗi thì chuyện này coi như xong."
"Coi như xong?"
Dương Phàm đưa tay quệt vết thương trên trán, bàn tay nhuốm đầy máu tươi. Cô nở một nụ cười lạnh lẽo:
"Ông nói xong là xong được sao."
Cô đâu có đồng ý.
Bàn tay dính máu nhanh chóng vẽ mấy nét vào không trung, một đạo bùa chú tỏa ánh sáng vàng rực lập tức hiển hiện.
Cô lật ngửa lòng bàn tay, đạo kim phù không ngừng phình to, bao phủ lên đỉnh đầu của tất cả những kẻ đang đứng trong văn phòng. Lòng bàn tay khẽ ép xuống, kim phù lập tức hóa thành vô số tia sáng chui tọt vào cơ thể từng người.
Chân ngôn phù, thành!
Làm xong mọi việc, sắc mặt Dương Phàm trở nên trắng bệch. Khối cơ thể này quá yếu ớt, chỉ vẽ vỏn vẹn một đạo Chân ngôn phù thôi mà đã rút cạn chút sức lực tàn tạ của cô.
Những người khác hoàn toàn không nhìn thấy đạo phù ánh vàng kia, họ chỉ thấy cô đột nhiên múa may loạn xạ vào không khí.
Tất cả mọi người: ???
Cô ta điên rồi à?
Trần Kiến Hoa sợ đêm dài lắm mộng, vội vàng thúc giục:
"Dương Phàm, cô mau qua đây xin lỗi đi! Chỉ cần cô xin lỗi, tôi sẽ tha thứ cho cô."
"Trần Kiến Hoa, tôi là tiểu tam sao?" Dương Phàm đột ngột chất vấn.
Trần Kiến Hoa chẳng cần suy nghĩ, buột miệng đáp ngay:
"Cô đương nhiên không phải, là do tôi cảm thấy cô không xứng với tôi nên mới cắm sừng rồi đá cô."
Lời vừa dứt, tất cả những người xung quanh đều dùng ánh mắt không thể tin nổi trừng trừng nhìn gã.
Ngụy Linh tức giận nhéo mạnh vào tay gã:
"Anh đang ăn nói xằng bậy cái gì thế hả?"
Trần Kiến Hoa lúc này mới sực tỉnh nhận ra mình vừa phun ra thứ gì, mồ hôi lạnh tức thì toát ra ướt sũng lưng.
Không đúng! Đó hoàn toàn không phải là những lời gã định nói.
Gã luống cuống định mở miệng thanh minh, nhưng chưa kịp nói gì thì Dương Phàm đã dồn dập hỏi tiếp:
"Vậy tại sao anh lại vu oan tôi là tiểu tam?"
"Đó là vì dạo này kênh của cái mụ già kia bị tụt tương tác, muốn kéo lại view nên tôi mới nghĩ đến cô."
Cái miệng của Trần Kiến Hoa như bị thứ gì điều khiển, cứ thế tuôn ra hết mọi lời ruột gan:
"Nếu không phải vì cô vẫn còn chút giá trị lợi dụng, tôi mà thèm thò mặt đến đây tìm cô chắc."
Đám đông xung quanh ồ lên kinh ngạc. Thì ra đây mới là chân tướng của màn "đánh ghen" hoành tráng này.
Cư dân mạng trong phòng livestream: Ủa? Quay xe à?
Ngụy Linh trợn tròn mắt, bàng hoàng nhìn Trần Kiến Hoa:
"Anh gọi tôi là mụ già?"
Thì ra bà ta hoàn toàn không biết trong thâm tâm gã đàn ông này lại nghĩ về mình như thế. Giỏi lắm, cái đuôi cáo cuối cùng cũng lòi ra rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Mới vô đã drama liền hà


-904652.png&w=256&q=75)
