Ông Lý đồng ý ngay. Ăn được hai miếng, ông lại quan tâm đến sức khỏe của bà Từ:
"Chân bà không sao chứ?"
Chân bà Từ bị viêm khớp nghiêm trọng, bình thường đi lại không sao, nhưng hễ leo trèo là sẽ đau.
Nghe ông nói vậy, bà Từ mới để ý đến chân mình. Bà kinh ngạc nói:
"Chân tôi chẳng có cảm giác gì cả!"
Phải biết trước đây mỗi lần lên núi về, bà đều đau mất một lúc lâu mới đỡ, thế mà hôm nay lại chẳng sao cả.
Bây giờ ngẫm lại, lúc lên núi bà thấy rất nhẹ nhõm, cứ như có người khiêng đi vậy.
Bà Từ còn nói đùa với ông Lý:
"Hay là ban nãy Tu Văn biết chúng ta lên thăm, nên cố ý xuống khiêng tôi lên nhỉ."
Ông Lý bực dọc lườm bà một cái, vội vàng 'phủi phui' mấy tiếng:
"Bà đừng có nói gở như thế."
Bị ma khiêng là chuyện vui vẻ lắm hay sao, bà lão này thật tình.
Bà Từ cười rộ lên bảo ông nghĩ nhiều quá, rồi quay người rót cho ông thêm tách trà.
Ở một diễn biến khác, Dương Phàm nghe ngóng động tĩnh trong ruộng, thấy cũng tạm ồn rồi liền quay người định rời đi. Khóe mắt cô chợt bắt gặp một bóng trắng đang đi lên núi.
Dương Phàm nhìn kỹ lại, nhưng chẳng thấy gì cả.
Cô không để chuyện này trong lòng, quay đầu đi dạo một vòng quanh núi rồi xuống.
Dương Tu Văn trồng trên núi toàn những cây ăn quả quen thuộc: quýt, táo, lê, tỳ bà, anh đào, cherry, thanh mai, vải, mận, táo tàu… chủng loại rất phong phú.
Đang vào mùa tỳ bà, thanh mai và mận, quả đã chín, nhưng phần lớn đều bị ma ăn mất rồi.
Tốt lắm, bắt đầu từ tối nay cứ để bọn chúng làm việc!
Hai mảnh đất quanh nhà Dương Phàm là vườn rau Dương Tu Văn từng trồng, giờ cũng ngập trong cỏ dại. Cô lục tìm toàn bộ nông cụ trong nhà, chỉ tìm thấy năm cái cuốc, vài con dao, hai thùng phân và đòn gánh ở khoảng sân sau nhà.
Hôm qua cô chưa vòng ra phía sau xem. Giờ cô mới thấy sân sau còn ba chuồng lợn và một chuồng bò bỏ trống.
Trên mặt đất sân sau vẫn còn dấu vết phân gà. Chỗ sân này có thể nuôi thêm ít gà vịt, chuồng lợn và chuồng bò cũng có thể nuôi lợn bò.
Nơi này có linh khí. Ăn cỏ và rau chứa đầy linh khí lớn lên, thịt gia cầm chăn nuôi theo cách này chắc chắn là cực phẩm.
Không chỉ để trả tiền thuê đất, cô còn cần sinh hoạt phí.
Dương Phàm đút vào túi một trăm tệ tiền mặt ít ỏi còn lại cùng hai trăm tệ trong điện thoại, đi tìm ông Lý. Cô ngồi xe ba gác của ông lên thị trấn, mang theo cả chiếc ghế đẩu nhỏ ở nhà và tờ giấy A4 dùng để bày sạp.
Bây giờ cô không có tiền nhàn rỗi làm biển hiệu, đành dùng tạm thứ này, đợi kiếm được tiền sẽ đổi biển xịn hơn.
Trên xe, ông Lý vẫn đang khuyên cô đừng tiếp tục thuê đất. Dương Phàm kiên định trả lời ông rằng cô vẫn muốn thuê.
Thấy không khuyên nổi, ông Lý từ bỏ rồi chuyển chủ đề. Người trẻ tuổi không biết thì không sợ, phải nếm chút trái đắng mới hiểu sự lợi hại trong đó.
"Cháu mang theo ghế làm gì thế?"
Dương Phàm đáp:
"Đi kiếm tiền ạ."
Ông Lý hỏi thêm một câu:
"Cháu tìm được việc trên thị trấn rồi à?"
"Cháu tìm được rồi."
Nhanh thế đã tìm được việc rồi cơ à, không phải hôm qua mới về sao?
Dù trong lòng thắc mắc, ông Lý cũng không hỏi nhiều. Dẫu sao cách thanh niên bây giờ tìm việc cũng khác thời của ông, giờ toàn thao tác trên điện thoại cả.
Đến thị trấn, ông Lý thả Dương Phàm xuống ngay cổng:
"Lát nữa xong việc thì gọi điện, ông ra đón cháu."
"Vâng ạ."
Dương Phàm lưu số ông Lý, xách chiếc ghế đẩu nhỏ đi vào trong phố.
Thị trấn náo nhiệt hơn hẳn. Khu du lịch Núi Tam Thanh ở ngay gần đó nên cũng có không ít du khách đến thăm, trong đó không thiếu những sinh viên đi du lịch chạy sô tới leo núi.
"Thị trấn Sa Bình… Chúng ta thực sự đi nhầm chỗ rồi, nơi này cách trung tâm du khách Ngoại Song Khê gần năm mươi km lận!"
Vu Văn Hạo cầm điện thoại với vẻ mặt buồn bực, phàn nàn:
"Biết vậy đã không nghe lời Tiêu Lâm, xuống xe ở đây làm gì."
Tiêu Lâm, cô gái đeo cặp kính dày cộp vừa bị oán trách, vội vàng lên tiếng thanh minh:
"Mình không có…"
"Không có gì mà không có, ngay cả xem đường cũng không biết, hại chúng ta đi nhầm đường."
Vu Lộ làu bàu:
"Nếu không vì cậu, bây giờ chúng ta sắp đến nơi rồi. Giờ thì hay rồi, đây là đâu chúng ta còn chẳng biết nữa."
"Được rồi được rồi, mọi người đừng cãi nhau nữa."
Trần An Bình nhỏ nhẹ xoa dịu cảm xúc của cả đám:
"Anh tin Tiêu Lâm không cố ý. Chuyện đã thành ra thế này rồi, chúng ta mau tìm xe khác đi."
Rõ ràng đâu phải lỗi của cô. Rõ ràng là đi được nửa đường, Vu Lộ than mệt, không thể tiếp tục ngồi xe nên cô mới đề nghị xuống ở đây.
Hơn nữa, lúc cô đề nghị xuống xe, mọi người đều đồng ý cơ mà. Tại sao giờ lại đổ hết tội lên đầu cô chứ.
Câu nói của Trần An Bình chẳng mang lại tác dụng xoa dịu, ngược lại càng khiến Tiêu Lâm thấy khó chịu. Cô mở miệng định giải thích thì Vu Lộ đã cướp lời.
Vu Lộ nhìn Trần An Bình với vẻ mặt e lệ:
"Anh An Bình nói đúng, bây giờ không phải lúc cãi cọ, phát hiện ra vấn đề thì phải giải quyết vấn đề."
Vu Văn Hạo tiếp lời:
"Bây giờ chúng ta chỉ còn cách bắt xe khác đến trung tâm du khách Ngoại Song Khê thôi."
Họ muốn lên Núi Tam Thanh, ngoài việc ngồi cáp treo ra thì chỉ có thể đi bộ từ trung tâm du khách Ngoại Song Khê lên.
Trần An Bình nhìn đồng hồ:
"Bây giờ cũng muộn rồi, chúng ta có qua đó cũng không kịp nữa."
"Chi bằng chúng ta cứ tìm một nhà nghỉ ở đây ngủ lại, sáng sớm mai rồi hẵng qua đó."
"Vừa hay mọi người đi ròng rã một ngày cũng mệt rồi."
Ánh mắt Trần An Bình như có như không liếc về phía Vu Lộ:
"Chẳng phải lúc nãy Lộ Lộ cũng nói thấy không khỏe sao."
Được anh đặc biệt quan tâm, Vu Lộ vui sướng trong lòng không tả xiết, gật đầu liên lịa đồng ý với đề xuất đó.
Vu Văn Hạo nhìn hai người họ tương tác ngọt ngào, trong lòng khoái chí. Một bên là anh em tốt của cậu, một bên là em gái cậu.
Cậu rất sẵn lòng thấy hai người họ đến với nhau.
Ba người cứ thế tự quyết định, hoàn toàn không thèm đoái hoài đến ý kiến của Tiêu Lâm.
Thấy họ như vậy, Tiêu Lâm rất tức giận. Nhưng đã đến đây rồi, cô tạm thời chưa muốn trở mặt với họ.
Nhìn bóng lưng mờ ám của Trần An Bình và Vu Lộ, cô thầm chửi trong bụng: đúng là một đôi nam nữ dở hơi.
Bốn người họ không học cùng trường đại học. Vu Lộ với cô là bạn học kiêm bạn cùng phòng.
Hai người Vu Văn Hạo học trường khác, họ cũng là bạn cùng phòng.
Vu Lộ thích Trần An Bình, muốn nhân cơ hội đi du lịch này để hâm nóng tình cảm giữa hai người nên mới gọi Tiêu Lâm đi cùng cho có bạn.
Trùng hợp Tiêu Lâm cũng có việc cần đến Núi Tam Thanh, nếu không cô đã chẳng đời nào chịu đi cùng bọn họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



