Nào ngờ, Dương Phàm lại nói:
"Thuê, cháu tiếp tục thuê."
Lý Văn Lâm ngẩn ra một thoáng:
"Cháu chắc chắn muốn thuê sao?"
Bà Từ không đồng tình:
"Còn thuê làm gì nữa, đồ trồng trên đất trong làng bây giờ đâu có ăn được."
Vấn đề trồng ra đồ không ăn được cô có thể giải quyết dễ dàng. Trên đất có sẵn bao nhiêu cây ăn quả, hơn nữa cô còn có thể tìm được rất nhiều nhân công miễn phí.
Vả lại trái cây mọc ra ở ngôi làng này đều mang linh khí, thứ này có giá trị hơn trái cây bình thường nhiều.
Dễ dàng hiện thực hóa ước mơ làm con nhà giàu. Chuyện này sao có thể không thuê chứ, thuê! Tiếp tục thuê!
Dương Phàm giữ vững ý kiến của mình:
"Thuê, bác Lý, cháu tiếp tục thuê!"
"Dương Phàm à, quả kết trên mấy cái cây đó thật sự không ngon đâu!"
Bà Từ hết lời khuyên nhủ:
"Cậu cháu bao nhiêu năm nay đã lỗ bao nhiêu tiền vào đó rồi, cháu mà tiếp tục thuê thì thật sự sẽ tiếp tục lỗ vốn đấy."
Lý Văn Lâm cũng nói:
"Đúng vậy, Dương Phàm cháu phải suy nghĩ cho kỹ, mấy cây ăn quả cậu cháu trồng không kiếm được một đồng nào đâu."
"Bà Từ, bác Lý, cháu hiểu những lời hai người nói, cảm ơn hai người đã suy nghĩ cho cháu."
Thế mới đúng chứ!
Bà Từ và Lý Văn Lâm vừa tưởng những lời của họ đã khuyên được Dương Phàm, nào ngờ tiếp theo cô lại dùng giọng điệu vô cùng kiên định nói.
"Cháu đã học được một chút kỹ thuật trồng trọt ở thành phố, cháu tin mình chắc chắn có thể lai tạo ra trái cây ngon!"
Bà Từ:
"…"
Lý Văn Lâm:
"…"
Ông thực sự rất muốn hỏi cô, ngay cả chuyên gia thổ nhưỡng và chuyên gia nông nghiệp hàng đầu trong nước cũng không giải quyết được vấn đề này, rốt cuộc cô lấy sự tự tin từ đâu để đảm bảo mình chắc chắn trồng ra được trái cây có thể ăn được.
Nhưng sợ đả kích sự hăng hái của người trẻ, Lý Văn Lâm chọn cách nói uyển chuyển:
"Vâng, cảm ơn bác Lý…"
"Còn đợi ngày kia làm gì, hôm nay đi luôn đi."
Bà Từ là người thiếu kiên nhẫn:
"Đợi ngày kia làm cái gì, thanh niên các cháu làm việc cứ thích trì hoãn."
Lý Văn Lâm cười bất đắc dĩ:
"Bác gái, không phải hôm nay cháu không cho Dương Phàm xem, mà hôm nay cháu có việc phải lên thành phố một chuyến, chiều mai mới về."
"Cháu lên thành phố làm gì?"
Lý Văn Lâm:
"Có chút việc cần xử lý."
Việc cụ thể ông cần giữ bí mật, không thể tùy tiện nói với người khác.
Thấy ông không nói, bà Từ cũng hiểu ra rồi không tiếp tục gặng hỏi nữa:
"Được, vậy cháu đi lo việc của mình đi, ngày kia bác sẽ cùng Dương Phàm đến tìm cháu."
Lý Văn Lâm:
"Vâng."
Hai người cứ thế quyết định, Dương Phàm không chen được câu nào.
Lý Văn Lâm rời đi, Dương Phàm nói muốn một mình đi dạo quanh làng để xem những cái cây mà cậu cô để lại, bảo bà Từ cứ về trước.
Cô đi đến mấy mảnh đất đối diện trước. Không có người chăm sóc, cỏ dại trong mấy mảnh đất này đã mọc cao gần đến đùi cô.
Cô cầm theo cây gậy tiện tay nhặt bên đường để vạch cỏ. Đột nhiên một con rắn hổ mang từ trong bụi rậm lao ra, há miệng định cắn về phía cô.
Phản ứng của Dương Phàm rất nhanh, vung gậy đập xuống tạo ra tiếng xé gió. Cây gậy tựa như lưỡi dao lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, lập tức con rắn hổ mang bị chẻ làm đôi rồi rơi xuống bụi cỏ.
Nghe tiếng sột soạt truyền đến từ trong bụi rậm, cô hừ lạnh, lên tiếng bằng giọng băng giá với bụi cỏ không bóng người:
"Những nơi này không phải chỗ cho chúng mày ở. Biết điều một chút thì cút vào núi mà sống, đừng xuất hiện trước mặt con người, nếu không thì đừng trách tao đem chúng mày đi ngâm rượu hết đấy!"
Vừa dứt lời, cây gậy cắm mạnh xuống đất. Linh lực cường đại trào dâng lan tỏa như sóng gợn, bao phủ toàn bộ đất đai trong làng.
Một lát sau, tiếng sột soạt trong bụi rậm truyền đến càng lớn hơn.
Nếu bây giờ có người đi lại trong làng, chắc chắn sẽ thấy vô số rắn, chuột, côn trùng, kiến, gà rừng, chồn bấc, cáo… những loài động vật hiếm thấy này nối đuôi nhau chạy lên núi.
"Á! Có rắn!"
Thím Trương bưng một chậu nước từ trong nhà bước ra. Ngước mắt lên lại thấy một con rắn to bằng cẳng tay mình đang trườn qua tường rào nhà bà rồi bò ra ngoài.
Thím sợ đến mức không cầm chắc chậu nước trên tay, làm rơi xuống đất phát ra tiếng động lớn, nước bắn ướt hết cả người.
Chồng thím ở trong nhà nghe thấy tiếng động liền bước ra:
"Tú Mai, có rắn ở đâu?"
Thím Trương tên đầy đủ là Trương Tú Mai. Mặt thím trắng bệch vì sợ hãi, chỉ vào bức tường nơi con rắn vừa bò qua:
"Chỗ kia, tôi thấy một con rắn rất to bò ra từ đó."
Chết tiệt thật! Con rắn đó chui vào sân nhà thím từ lúc nào, cũng không biết đã ở đây bao lâu rồi.
Nghĩ đến việc trong sân nhà luôn có một con rắn mà mình không hề hay biết, Trương Tú Mai liền nổi hết da gà.
Chồng thím Trương là Phó Vĩnh Huy bước tới cầm cuốc lên đi dọc theo chân tường một vòng, phát hiện ra một cái hố ở góc tường bên trong. Cái hố đó vừa tròn vừa to, rõ ràng trước đó có thứ gì từng nằm ở đây.
"Trời đất, nó làm tổ trong nhà mình luôn rồi!"
Phó Vĩnh Huy dùng cuốc đập mạnh mấy cái vào hố để trút giận, sau đó lại đi kiểm tra một vòng từ trong ra ngoài quanh nhà, đến khi đảm bảo xung quanh không còn rắn mới yên tâm.
Thím Trương vẫn không yên tâm:
"Ông ra phố mua ít bột hùng hoàng đi, mua thêm cả thuốc diệt côn trùng với hương muỗi nữa."
Làng ít người nên muỗi và côn trùng cũng sinh sôi nảy nở.
Thím lại là người dễ bị muỗi đốt, mỗi khi đến mùa hè đều khổ không tả xiết.
"Ông nhớ mua loại hương muỗi tốt một chút nhé, loại ông mua năm ngoái chẳng có tác dụng gì mấy đâu."
"À còn nữa, bưu kiện của Dương Dương đến rồi, ông nhớ lấy về cho thằng bé."
Phó Vĩnh Huy đồng ý hết, ông chỉ hơi thắc mắc:
"Sao hành lý của Dương Dương lại gửi về đây?"
Dương Dương là con trai của cô con gái lớn nhà ông, năm nay năm tuổi.
Bình thường thằng bé về chơi vài ngày rồi đi, chỉ mang theo một chiếc vali nhỏ là được, sao lần này lại gửi cả hành lý về thế này?
Trương Tú Mai:
"Bố mẹ chồng của Xán Xán ốm phải nhập viện, Gia Hào lại đi công tác, không có ai trông Dương Dương nên gửi qua đây cho chúng ta chăm vài ngày."
Lâu rồi không gặp cháu ngoại, bà cũng rất nhớ thằng bé.
Phó Vĩnh Huy kinh ngạc kêu lên một tiếng:
"Chuyện quan trọng như vậy sao bà không nói với tôi một tiếng?"
"Nói với ông thì có ích gì? Nhà bọn nó ở xa như vậy. Chẳng lẽ ông còn muốn chạy sang đó chăm sóc bố mẹ chồng nó à."
Trương Tú Mai mất kiên nhẫn đẩy ông ra ngoài:
"Ông mau đi mua đồ về đi."
Chuyện quan trọng như vậy mà bây giờ ông mới biết.
Phó Vĩnh Huy với vẻ mặt rầu rĩ đạp chiếc xe ba gác hướng về phía thị trấn.
Sau khi ông đi, Trương Tú Mai vẫn không yên tâm liền vác cuốc đi kiểm tra từng phòng một lượt vì sợ có rắn trốn trong nhà.
Những người già ở các nhà khác đều đang ngồi sưởi nắng trò chuyện trong sân, hoàn toàn không chú ý đến những chuyện xảy ra xung quanh.
Ông Lý lái xe ba gác chạy cả buổi sáng, đến giờ mới được ăn sáng. Ông hỏi bà Từ:
"Dương Phàm ăn sáng chưa?"
"Ăn rồi."
Bà Từ nói:
"Ăn sáng xong tôi còn cùng con bé lên chỗ mộ Tu Văn mà."
Nói xong, bà liền kể lại chuyện gặp Lý Văn Lâm cho ông Lý nghe. Cuối cùng, bà mang vẻ mặt đầy lo âu nói với ông Lý:
"Mấy mảnh đất đó mà thuê tiếp thì cũng chỉ bù lỗ thôi. Lát nữa ông cũng đi khuyên Dương Phàm để con bé đừng tiếp tục thuê chỗ đất ấy nữa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
