Ta đưa Hoàng thượng hồi cung. Rõ ràng là ta cứu hắn, vậy mà hắn còn không thèm để ý đến ta.
Thôi thì mặc kệ vậy.
Tính tình Hoàng thượng thế nào, ta còn lạ gì nữa: Cao cao tại thượng, lãnh đạm.
Nói tóm lại là lãnh cảm!
Đích tỷ của ta nhập cung làm Quý phi cũng gần nửa năm rồi, vậy mà vẫn chưa được thị tẩm.
Hắn không thích nói chuyện, khi làm Cửu ngũ chí tôn thì gọi là quân tâm khó đoán, nhưng khi làm cung nữ thì thật là phiền phức. Ta đành phải kéo Hoàng thượng lại, nhìn những vết roi trên người hắn, chắc chắn là do đích tỷ vừa mới quất.
Dù sao cũng là thân thể của ta, nhìn mà cũng thấy đau lòng.
Ta lấy một hộp thuốc mỡ, kéo Hoàng thượng lại, bôi thuốc cho hắn.
Lũ tiểu thái giám đứng từ xa thì thầm to nhỏ.
"Hoàng thượng thật sự rất cưng chiều Ninh tài nhân..."
"Trước kia người chưa từng gần gũi nữ sắc, vậy mà vì Ninh tài nhân mà phá lệ."
Ta nhíu mày, lập tức quát bọn họ lui xuống.
Đợi đến khi trong điện chỉ còn lại hai người, ta mới nghiêm túc dạy dỗ Hoàng thượng:
"Hoàng thượng, ta cũng thấy hoang mang lắm, nhưng đây là số mệnh của chúng ta, phải chấp nhận thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



