Trước khi hoán đổi, ta là một tiểu cung nữ đáng thương theo hầu đích tỷ vào cung, bị ả ta ức hiếp đủ đường.
Sáng nay, ả ta đến kỳ nguyệt sự, tâm tình không tốt, liền sai người nhấn ta xuống dòng nước lạnh. Nhìn ta vùng vẫy trong tuyệt vọng, ả ta cuối cùng cũng tìm được chút vui vẻ.
Bị ngâm trong nước lạnh, ta dần dần mất đi ý thức. Lúc tỉnh lại, xung quanh đã thấy một đám tiểu thái giám đang vây quanh.
"Hoàng thượng! Là bọn nô tài thất trách! Bọn nô tài đáng chết!"
Bọn họ tranh nhau nói, ta cuối cùng cũng hiểu được đại khái.
Hoàng thượng khi đi dạo bên hồ Ngự Uyển, chẳng may trượt chân ngã xuống nước.
Thời điểm ta ngất đi trong dòng nước lạnh chắc cũng tương tự, hai chúng ta cứ như vậy mà hoán đổi linh hồn cho nhau.
Ta vừa mới vất vả lắm mới sắp xếp lại được đầu đuôi câu chuyện, thì đích tỷ đã khóc lóc thê lương lao đến.
Vừa nhìn thấy ả ta, ta liền theo bản năng mà sợ hãi, không nhịn được run rẩy.
Đích tỷ yếu ớt nhìn ta: "Hoàng thượng, người sao vậy? Sao người lại run rẩy?"
Ta vội vàng chữa cháy: "À, cái đó... cơ thể trẫm hơi tê cứng."
Đích tỷ lập tức lo lắng: "Hoàng thượng long thể bất an, thần thiếp thật sự lo lắng. Vừa hay trong số cung nữ của thần thiếp có người rất giỏi xoa bóp, để nàng ấy đến giúp Hoàng thượng xua tan mệt mỏi. - Ninh nhi!"
Ninh nhi chính là ta.
Ta theo bản năng định "dạ" một tiếng, nhưng vội vàng kìm nén lại.
Một tiểu cung nữ ướt sũng như chuột lột bị người ta đẩy ra, đến trước mặt ta.
"Còn ngây ra đó làm gì? Còn không mau đến mát xa cho Hoàng thượng!"
Tiểu cung nữ - hay nói đúng hơn là Hoàng thượng thật sự - trên mặt vừa đỏ vừa sưng, chắc là vừa bị đích tỷ đánh trong cung. Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, hắn chậm rãi đưa tay đặt lên chân ta.
Hắn nhìn ta, ta nhìn hắn, chúng ta đều cảm thấy như đang soi gương.
Hoàng thượng xoa bóp cho ta chưa được bao lâu thì bị đích tỷ gọi đi.
Ta không yên tâm, liền lén lút đi theo. Quả nhiên, đích tỷ đang ở trong rừng cây nhỏ mắng nhiếc Hoàng thượng.
Đích tỷ bị hắn nhìn đến ngây người, lập tức giáng xuống một cái tát tai.
"Nhìn cái gì mà nhìn! Tiện tỳ mãi mãi là tiện tỳ! Muốn dựa vào việc câu dẫn Hoàng thượng mà đổi đời sao? Nằm mơ đi!"
Ả ta đeo móng tay bằng vàng ròng, mặt Hoàng thượng lập tức bị cào rách.
Đó dù sao cũng là thân thể của ta, ta không bảo vệ, đích tỷ e là sẽ đánh chết Hoàng thượng mất.
"Ngô quý phi đang làm gì vậy?" Ta hắng giọng, học theo giọng điệu lạnh lùng, bình tĩnh của Hoàng thượng, chậm rãi bước tới.
Đích tỷ sững sờ, ả ta không ngờ Hoàng thượng lại đột nhiên xuất hiện ở đây.
"Tiểu cung nữ này hình như là Ninh nhi?" Ta thản nhiên nói, "Rất được lòng trẫm, chi bằng sắc phong làm Ninh tài nhân, hầu hạ bên cạnh trẫm."
Đích tỷ còn muốn nói gì đó, nhưng bị ta liếc mắt ngăn lại: "Ngô quý phi sẽ không phản đối chứ?"
Đích tỷ gượng gạo nặn ra nụ cười méo mó như bị động kinh: "Thần thiếp đương nhiên không phản đối."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)