Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trên đường đến bệnh viện, lòng Thẩm Hạc rối bời lo lắng.
Đêm qua anh đã nói dối A Nguyện, liệu cô ấy có nghĩ quẩn mà đi phá thai không?
Nghe nói người mang thai cảm xúc rất bất ổn, anh đáng lẽ phải nhận ra sự bất thường của cô từ tối qua rồi mới phải.
Hoặc A Nguyện có thể đang đi khám thai, chuyện lớn như thế mà anh lại không đi cùng!
Trời ơi, cho dù có làm cô sợ, thì đêm qua anh cũng phải giải thích rõ ràng.
Anh càng nghĩ càng thấy giận mình, không nhịn được, tự tát vào mặt mình một cái. Trợ lý đang lái xe phía trước sợ xanh mặt, qua kính chiếu hậu cậu ta len lén nhìn Thẩm Hạc.
"À này, Thẩm tổng... ngài không sao chứ?"
Thẩm Hạc hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại. Nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy người đi xe máy lướt nhanh qua, anh không kìm được mà lại sốt ruột.
"Sao lái chậm thế? Nhanh lên!"
"Nhanh hơn nữa!"
Trợ lý muốn khóc mà không dám khóc: "Thẩm tổng, đây là tốc độ nhanh nhất rồi, nhanh hơn là mình bị vào đồn đấy ạ."
"Với lại... mình đang chờ đèn đỏ."
"......"
Trợ lý âm thầm thở phào nhẹ nhõm. May mà người lái xe là cậu ta, nếu để Thẩm tổng tự lái thì hậu quả không dám nghĩ đến.
Thẩm Hạc mở điện thoại, liên tục tìm kiếm trên Baidu.
"Lưu ý khi vợ mang thai."
"Phải làm gì để trở thành ông bố chuẩn mực?"
"Quy trình khám thai."
"Phá thai có ảnh hưởng gì đến sức khỏe không?"
"Có phải tâm trạng của vợ trong thời gian mang thai sẽ nhạy cảm hơn?"
"......"
Trợ lý lái xe được nửa đường mới sực nhớ ra, bây giờ vội vã thế này mà còn chưa biết phải đi bệnh viện nào.
"À đúng rồi, Thẩm tổng, mình đến bệnh viện nào ạ?"
"Anh không biết sao?"
"Hả?! Tôi phải biết sao?"
"......"
Tôi vừa cầm tờ kết quả khám thai từ phòng bác sĩ bước ra, trợ lý nhắn tin nói Thẩm Hạc đang trên đường tới, nên tôi cũng không vội đi, tiện thể đi dạo quanh khu khám bệnh.
Trong khoa sản, ai nấy đều rạng rỡ hạnh phúc, các bà bầu nhẹ nhàng vuốt ve bụng bầu của mình, ánh mắt dịu dàng.
Tôi cũng vô thức đặt tay lên bụng. Nơi đây đang nuôi dưỡng một sinh mệnh nhỏ bé, thật kỳ diệu.
"Vợ ơi, anh thật sự sắp làm bố rồi sao?"
"Đúng rồi, anh sắp làm bố đó!"
Một cặp vợ chồng ôm chầm lấy nhau trong niềm hân hoan.
Tự dưng tôi nghĩ đến Thẩm Hạc, tên đàn ông đáng ghét này nếu lát nữa không cho tôi một câu trả lời hoàn hảo, tôi thực sự sẽ cân nhắc chuyện "xách bụng bỏ chạy". Nghĩ vậy lại thấy cũng kích thích thật.
Chỉ là càng đi dạo, bầu không khí xung quanh càng trở nên nặng nề, ngột ngạt. Nghe kỹ còn có tiếng khóc thầm nén lại, khiến tâm trạng tôi lập tức tụt dốc.
Ở đây có không ít cô gái trẻ đang ngồi chờ, có người đi cùng bạn trai hoặc bố mẹ, nhưng phần lớn lại ngồi một mình. Có người khuôn mặt lộ rõ vẻ sợ hãi, có người lưu luyến không nỡ, còn có người trông lạnh lùng vô cảm.
Lòng tôi đột nhiên nhói đau, như thể đang thấy chính mình trong tương lai. Thẩm Hạc cùng cô gái kia đi khám thai, còn tôi thì ngồi đây cô độc, chờ đến lượt lên bàn phẫu thuật lạnh lẽo.
Suy nghĩ rối bời, tâm trạng cũng trở nên u ám hơn.
Đang cân nhắc chuyện mang thai rồi đi trốn, nên ra nước ngoài hay chỉ cần đi tỉnh khác, đi máy bay hay tàu cao tốc, rồi năm năm sau trở về thật "ngầu", thì tôi nghe thấy có người gọi mình.
"A Nguyện!"
Thẩm Hạc quần áo xộc xệch, thở hổn hển, trong mắt toàn là lo lắng và sốt ruột, còn có một dấu tay rõ ràng in trên má.
Tôi ngơ ngác, ai lại đánh Thẩm Hạc chứ, chẳng lẽ là dì Thẩm?
Tôi nhìn trợ lý bên cạnh anh ta, trợ lý vừa đối mắt với tôi liền như con thỏ bị hoảng hồn mà chạy biến mất.
"?"
Thẩm Hạc dịu dàng nắm lấy tay tôi, bắt đầu lải nhải không ngừng.
"A Nguyện, em đừng nghĩ quẩn nhé? Tất cả là lỗi của anh, anh đáng chết. Bây giờ anh giải thích cho em nghe được không, anh với người phụ nữ đó, không phải, anh với cô ta chẳng có chút quan hệ gì cả."
"Vợ ơi, em mang thai chuyện lớn như vậy sao không nói với anh? Em không còn yêu anh nữa sao?"
"Bé con, em đừng nghĩ quẩn nhé, nếu phá thai sẽ rất hại sức khỏe em, mặc dù sinh con cũng sẽ... Không phải không phải, lại lệch chủ đề mất rồi."
Nghĩ đến việc có thể sẽ còn phải làm các xét nghiệm khác, Thẩm Hạc trực tiếp thuê một phòng bệnh, dìu tôi ngồi lên giường cẩn thận, rồi căng thẳng nhìn tôi.
"Bé con, em nghe anh nói xong đã nhé, ngàn vạn lần đừng kích động, cũng đừng sợ hãi."
"Có em bé rồi, không thể quá kích động."
"Chuyện này đối với em, không, đối với chúng ta có thể là một tin tốt."
Tôi lập tức tò mò, "Đừng vòng vo nữa, vào trọng điểm đi. Lải nhải quá, anh còn có phải đàn ông không?"
Thẩm Hạc hít sâu một hơi, chuẩn bị mở miệng: "Anh nói với em này, thực ra người phụ nữ tối qua... thật ra không phải là phụ nữ."
Tôi: "?"
Anh đang nói nhảm gì vậy?
Ngực cô ta còn to hơn tôi, anh bảo tôi cô ta không phải phụ nữ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
