Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chúc hạnh phúc, Nguyện Nguyện! Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

Ngày thứ hai sau khi chiến tranh lạnh với bạn trai, tôi ói không ngừng, nghĩ lại thì đã lâu không thấy kinh nguyệt, trong lòng bỗng có dự cảm chẳng lành.

Thế là tôi vội vàng xuống nhà, chạy tới hiệu thuốc gần nhất mua que thử thai. Không sai chút nào, tôi có thai thật rồi.

Vừa mới chiến tranh lạnh đã mang bầu.

"Phải nói là, bạn trai cãi nhau khiến mình lạnh lòng, lạnh lòng khiến tử cung lạnh, đứa bé lạnh quá mà không giữ được."

"Xách bụng chạy đi, tôi đọc tiểu thuyết mười năm rồi, kinh nghiệm đầy mình."

"Đúng đúng, năm năm sau quay về mang theo năm đứa sinh đôi, rồi anh ta nhìn thấy đám trẻ giống y chang mình, thế là bắt đầu hành trình đau khổ truy vợ như phim."

"Cãi nhau một trận, cãi xong chạy vào nhà vệ sinh giả vờ buồn nôn, hôm sau cứ đặt que thử thai lên bàn, rồi mua vé máy bay đi luôn. Anh ta sẽ phải huy động tất cả mọi mối quan hệ để tìm em. Tiểu thuyết toàn viết thế đấy."

"Cái này được, tư liệu tham khảo nhiều, về nước rồi còn có mẫu kịch bản để làm theo."

"Đăng lên vòng bạn bè nhưng chặn anh ta, bạn chung chắc chắn sẽ chúc mừng anh ta, rồi em lại đăng một bài nữa chỉ mình anh ta thấy về chuyện đến bệnh viện."

"Ảnh kèm chú thích: Không phải mẹ không thương con, chỉ là không muốn con đến một gia đình không có tình yêu."

"Anh ta chắc sốt ruột chết luôn."

"Hoặc là, ảnh kèm chú thích: Đến sai lúc, cuối cùng vẫn không có duyên!"

"Đến bệnh viện đặt lịch phá thai, điền số của anh ta vào."

"......"

Nghĩ ngợi rất lâu, cuối cùng tôi quyết định đăng lên vòng bạn bè nói mình mang thai, nhưng chặn Thẩm Hạc.

"Tôi hẹn gặp một bé con, đến mùa xuân năm sau sẽ gặp nhau."

Dưới bài đăng, mọi người đều vào chúc mừng tôi, cũng có người hỏi.

"Nghĩa là gì vậy?"

"Ngốc ạ, Nguyện Nguyện có thai rồi!"

Đặc biệt là mẹ của Thẩm Hạc, vô cùng nhiệt tình, vừa lên là gửi tôi một bao lì xì to đùng, hỏi tôi dạo này sống thế nào, hỏi khi nào tổ chức đám cưới.

Tôi chỉ ậm ừ đáp qua loa. Vì biết Thẩm Hạc có thể sẽ nhanh chóng nhận được tin, nên tôi mặc quần áo chỉnh tề, lập tức gọi xe đến bệnh viện.

Bệnh viện không có nhiều người, tôi cầm số, ngồi trên ghế ngoài phòng khám chờ.

Tính toán thời gian, tôi chụp một bức ảnh ở bệnh viện, đăng lên vòng bạn bè chỉ để Thẩm Hạc thấy.

Ảnh kèm chú thích: "Không phải mẹ không thương con, chỉ là không muốn con đến một gia đình không có tình yêu."

Chuẩn bị đón bão nào, tên đàn ông tồi tệ!

"......"

Thẩm Hạc vừa kết thúc một cuộc họp, chuẩn bị bắt đầu cuộc họp tiếp theo thì có người chúc mừng.

"Chúc mừng Thẩm tổng có quý tử nhé!"

"Bảo sao Thẩm tổng dạo này phong độ ngời ngời, hóa ra là sắp lên chức bố, chúc mừng chúc mừng."

"Chúc mừng nhé."

"......"

Bước chân Thẩm Hạc khựng lại, gương mặt lạnh lùng hiếm khi lộ ra vẻ bối rối. Tổng hợp những gì họ nói...

Anh ta sắp làm bố?

Sao anh ta không biết gì cả?

"Mấy người nói gì vậy? Tôi sắp làm bố cái gì cơ?"

Một vị sếp già tưởng Thẩm Hạc giả bộ ngốc nghếch, "Ôi cậu này, lớn thế rồi còn giả bộ, vợ cậu mang thai, cậu chẳng phải sắp làm bố sao?"

"Thẩm tổng định khi nào tổ chức đám cưới? Cũng phải cho chúng tôi hưởng chút hỉ khí chứ!"

"Phải đấy, nhớ mời tôi uống rượu mừng nhé."

Thẩm Hạc như thể không cùng một kênh với họ, anh ta kéo vị sếp già lại, "Ông nói A Nguyện mang thai?"

"Phải đấy, cậu không biết à?" Vị sếp ngạc nhiên hỏi, rồi lập tức đổi sang giọng điệu khoái trá, ánh mắt của mọi người xung quanh cũng trở nên đầy ẩn ý.

Thẩm Hạc không kịp để tâm đến họ, quay sang hỏi trợ lý, "Cậu biết không?"

Trợ lý gật đầu, "Tần tiểu thư đăng lên vòng bạn bè mà, ơ... tôi tưởng Thẩm tổng biết rồi chứ, haha." Vừa nói vừa mở điện thoại đưa cho Thẩm Hạc xem.

Thẩm Hạc lập tức mở WeChat của mình, toàn bộ là tin nhắn chúc mừng từ người thân, bạn bè, nhưng lại không thấy bài đăng trên điện thoại của trợ lý.

Chỉ có một bài mới nhất vừa đăng.

"Không phải mẹ không thương con, chỉ là không muốn con đến một gia đình không có tình yêu."

"Địa điểm: Bệnh viện vô lương tâm."

Kèm theo ảnh là một tờ phiếu kết quả và hình nền bệnh viện.

Thẩm Hạc lập tức hóa đá, chuyện lớn như mang thai, mà anh ta lại là người cuối cùng biết.

"Hoãn cuộc họp! Đến bệnh viện!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc