Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thật là trớ trêu.
Trời ngoài cửa sổ như được họa sĩ vô tình chấm thêm chút mực, càng lúc càng xanh thẳm.
Tô Tảo chống cằm lên tay, lặng lẽ ngắm màu xanh lam đan xen ngoài cửa sổ.
Nỗi buồn chia ly dần được cảnh sắc như bức tranh sơn dầu xoa dịu, chút kỳ vọng trong lòng lặng lẽ len lỏi.
Quyết định về Khê Thành không phải nhất thời.
Ngược lại, trong sáu năm học tập và sống ở Thượng Hải, càng hiểu sâu về thành phố này, Tô Tảo càng khao khát trở về Khê Thành.
Chỉ là, Khê Thành mà cô ngày đêm nhớ nhung, giờ đã không còn là nhà của cô nữa.
Khê Thành là một huyện thuộc thành phố Lâm Khê, núi xanh nước biếc, dân số chưa đến một triệu người, kinh tế phát triển ở mức vừa phải.
Vài năm trước, thị trấn cổ Bắc Khê cạnh Khê Thành được tu sửa, trở thành khu du lịch 5A, khiến Khê Thành được rút huyện thành quận, kinh tế phát triển nhờ làn sóng du lịch ở Bắc Khê.
Dù Khê Thành cách thị trấn cổ Bắc Khê vài chục cây số, nhưng mà gần đây, nhiều bạn trẻ ở Khê Thành sau khi tốt nghiệp đã chọn trở về làm việc ở Bắc Khê, vừa nhàn nhã vừa thoải mái.
Hai năm làm việc, Tô Tảo nhận ra nhiều bạn học đại học đã rời Thượng Hải.
Thượng Hải phát triển, cơ hội nhiều, nhưng chi phí sinh hoạt cao, nhịp sống nhanh, định cư lại đây rất khó khăn.
Trong hai năm, Tô Tảo theo đoàn múa đi qua hàng chục thành phố lớn nhỏ.
Mỗi thành phố đều có phong cách sống riêng, nhưng trong lòng cô, những đô thị phồn hoa ấy chẳng thể sánh bằng Khê Thành.
Ba tháng trước, trong cuộc trò chuyện với lãnh đạo, Tô Tảo nghe tin đoàn múa sắp cải tổ, ý định trở về quê đã ấp ủ bấy lâu lại mãnh liệt trỗi dậy.
Một buổi sáng sớm, cô tình cờ thấy bài đăng tuyển dụng của một trung tâm dạy múa ở Khê Thành trên mạng xã hội, không do dự, cô liền bật dậy nộp hồ sơ như có ma xui quỷ khiến.
Sau đó, bị cắt giảm, chia tay, vượt qua phỏng vấn, nhận được lời mời làm việc ở Khê Thành, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, như một kịch bản đã được sắp đặt sẵn trong đời cô.
Có lẽ, đã đến lúc phải trở về thật rồi.
Tô Tảo đã tự nhủ như thế khi đưa ra quyết định.
Mặt trời dần nhạt bóng, ngón tay Tô Tảo khẽ vẽ theo đường viền đen vàng trên cửa sổ tàu, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt.
Sáu năm ở Thượng Hải, cô đã trưởng thành rất nhiều, cũng nghĩ thông nhiều điều, không còn là cô sinh viên từng khóc lóc lên tàu cao tốc, thề không bao giờ trở về nhà nữa.
Điện thoại rung, cắt ngang dòng suy nghĩ. Là tin nhắn từ môi giới cho thuê nhà.
Lo không có chỗ ở, Tô Tảo đã xem vài căn nhà ưng ý trên mạng. Người môi giới rất nhiệt tình, thêm WeChat của cô và hẹn giờ gặp.
Tàu chưa đến ga, họ đã đợi cô ở nơi hẹn gặp.
Tàu chậm rãi vào ga, cảnh vật ngoài cửa sổ từ những tòa cao ốc hai giờ trước đã đổi thành núi non liên miên và những cánh đồng bát ngát.
Xa xa, núi xanh như tranh, phủ một lớp sương mỏng như lụa, ánh lên sắc xanh mờ ảo. Gần hơn, đồng lúa xanh mướt, xen lẫn những ngôi nhà tường trắng ngói đen, thêm vài nét khói bếp vào bức tranh đồng quê ấy.
Tàu dừng hẳn ở sân ga, cửa vừa mở, luồng khí lạnh trong khoang hòa lẫn dòng khí nóng bên ngoài, nhưng không gay gắt như tưởng tượng.
Khê Thành dường như chẳng thay đổi nhiều.
Khê Thành không có tàu điện ngầm, ga tàu cao tốc cũng nhỏ, chỉ hai tầng. Ngoài cổng ra là quảng trường nhỏ, bên cạnh là bến xe buýt và điểm đỗ taxi.
Tô Tảo kéo vali, hòa vào dòng người bước ra ngoài.
Khê Thành vẫn có chút thay đổi. Ánh mắt cô bị thu hút bởi hai cô gái mặc Hán phục, cũng đang kéo vali phía trước.
Hồi mới vào đại học, bạn cùng phòng của Tô Tảo hầu như chẳng ai biết đến Khê Thành. Thời đó, người trẻ chỉ hướng về các thành phố lớn, còn các bậc phụ huynh không ai muốn con cái trở về cái huyện nhỏ tưởng chừng thiếu triển vọng này.
Nhưng chỉ vài năm ngắn ngủi, thị trấn cổ Bắc Khê của Khê Thành đã lột xác, trở thành điểm đến du lịch độc đáo, thu hút nhiều du khách.
Tô Tảo quẹt thẻ căn cước để ra ga. Trước quảng trường ngoài cổng ga tàu cao tốc, hai cô gái mặc Hán phục bị đám tài xế xe đen bao vây.
“Này cô em, đi du lịch à? Bắc Khê cổ trấn chứ gì? Một trăm tệ, lên xe là đi ngay, hai cô đi chung, thì giá rẻ lắm!”
“Tám mươi, bên anh chỉ tám mươi, không chờ ai, đi liền luôn!”
“Ơ, anh kia không biết luật à? Cô em đừng tin hắn, kiểu gì hắn cũng kéo thêm người ghép xe đấy!”
Cả đám đàn ông túm lấy hai chiếc vali, giằng co không ai nhường ai. Hai cô gái nhìn nhau vài giây, một người khẽ hỏi: “Nhưng mà… Xa cỡ nào vậy ạ?”
“Chừng vài chục cây số thôi! Yên tâm, không lừa hai cô em đâu!”
Cô gái còn lại hơi do dự, nhưng vẫn lấy điện thoại mở ứng dụng gọi xe: “Không cần đâu, chúng tôi gọi xe online được rồi.”
Đám tài xế xe đen nhận ra họ là khách du lịch, giữ chặt vali, rồi chặn đường: “Không lừa đâu cô em, tụi anh không cần dùng ứng dụng, mấy cái nền tảng đó đen tối lắm, chẳng ai nhận cuốc đâu.”
Cô gái gửi yêu cầu đặt xe, nhưng mãi không có phản hồi, bất lực nhìn bạn mình.
Đúng lúc, một tài xế khác chớp thời cơ, gần như lôi kéo vali về phía mình: “Tám mươi, nghe anh, đảm bảo chở tới tận nơi!”
Tô Tảo nhìn cảnh tượng ấy, nắm chặt tay cầm vali. Không ngờ ga Khê Thành từng vắng vẻ giờ lại xuất hiện đám tài xế xe đen chuyên chèo kéo khách du lịch.
Bắc Khê cổ trấn nằm ở ga Bắc Khê, không phải ga Khê Thành. Dù ga Bắc Khê không gần, nhưng trong ký ức của cô, đi xe buýt liên tỉnh đến cổ trấn chỉ tốn hai mươi tệ.
“Không cần, bọn họ đã có người đón rồi.”
Một giọng nói trầm thấp vang lên, xuyên qua đám đông. Một bóng dáng cao lớn, vạm vỡ bước tới, đứng chắn trước đám tài xế xe đen. Anh ta cao hơn hai cô gái cả một cái đầu, dễ dàng giật lại hai chiếc vali từ tay đám tài xế xe đen.
Chênh lệch chiều cao khiến lời từ chối lịch sự của anh mang theo áp lực không thể phản kháng: “Cảm ơn các anh.”
Hai cô gái ngơ ngác nhìn nhau. đám tài xế xe đen định lên tiếng, nhưng chạm phải ánh mắt anh, đều lùi lại.
Khi đám đông tản đi, cả hai cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô gái cầm điện thoại hủy yêu cầu đặt xe, ngượng ngùng lên tiếng: “À… Cảm ơn anh nhé. Cho em hỏi, anh lấy bao nhiêu tiền xe ạ?”
Tô Tảo nhíu mày chặt hơn. An ninh ở Khê Thành tệ đến vậy sao? Đám tài xế xe đen xe đen này còn cạnh tranh kiểu hạ thấp lẫn nhau…
Cô tức giận kéo vali bước nhanh tới, không thể để đám người này làm xấu đi hình ảnh của Khê Thành được.
Tô Tảo định bước lên can thiệp, nhưng người đàn ông đã trao trả vali cho hai cô gái, chỉ về phía bến xe buýt gần đó: “Bến xe kia, tuyến du lịch số một, năm phút một chuyến, mười tệ đi thẳng.”
“À, vậy sao? Cảm ơn anh nhé!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)