Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giữa trưa hè oi ả, ánh nắng như thác đổ, mặt đường nóng bỏng bốc lên từng lớp sóng nhiệt. Người qua đường bị cái nóng thiêu đốt xua đuổi, nên cũng dần thưa thớt.
Con hẻm nhỏ giữa khu phố sầm uất dường như bị tiếng ồn ào náo nhiệt của thành phố lãng quên, nhưng lại bị cái nóng bức của mùa hè lấp đầy không chừa một kẽ hở.
Trong sự tĩnh lặng, một chiếc xe đạp lững lờ trôi qua. Bánh xe lăn qua nắp cống, phát ra tiếng “cạch” giòn tan, vang vọng trong con hẻm chật hẹp, như thể cả thành phố đang âm thầm phản kháng cái nắng gay gắt.
Tô Tảo tựa vào khung cửa, đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Chỉ vỏn vẹn hơn mười mét vuông, nhưng cô đã dọn dẹp trong sự ngắt quãng suốt nửa tháng qua.
Góc tường xếp ngay ngắn ba chiếc thùng giấy lớn và một vali hành lý, cẩn thận cất giữ mọi dấu vết của hai năm cô sống tại đây.
Căn phòng vẫn sáng sủa, sạch sẽ, y như lúc cô mới dọn đến.
Gió lùa qua hành lang, mang theo cái nóng chẳng kém bên ngoài mặt đường. Hơi nóng vội vã quét qua, tựa như ông chú tính tình nóng nảy ở đầu chợ, chẳng thèm để ý cảm xúc dư thừa trên gương mặt người qua đường, mua thì mua, không mua thì đi cho nhanh.
Tô Tảo thu ánh mắt về, khóe môi khẽ động. Ai bảo gió chẳng hiểu chia ly, chẳng phải nó đang hối thúc cô rời đi sao?
Cô bước xuống lầu, nhẹ nhàng gõ cửa phòng tầng hai, lịch sự lên tiếng: “Dì ơi, cháu đến trả chìa khóa.”
Cửa sổ kính gợn sóng bên hành lang lọc bớt cái nóng, ánh nắng xuyên qua những ngón tay thon dài của cô, hắt bóng lên tay nắm cửa bằng đồng thau cổ điển. Những đốm sáng mờ tối nhấp nhô trên hoa văn tinh xảo.
Những họa tiết ấy như có sức sống, núp dưới bóng ngón tay để tránh nóng. Cái oi bức của thời tiết dường như được vài bông hoa đồng nhỏ bé xua tan đôi chút.
Từ trong phòng vọng ra một giọng nói thanh nhã: “Chờ chút nhé!”
Ngón tay Tô Tảo khẽ chạm vào cánh hoa trên tay nắm cửa, cô thoáng thất thần.
Hồi mới tốt nghiệp, chính những chi tiết lãng mạn nhỏ bé trong tòa nhà cũ này đã khiến cô xúc động. Cô cắn răng chi hai nghìn tệ để thuê căn gác mái chỉ hơn mười mét vuông kia.
Giờ phải rời đi, điều khiến cô lưu luyến nhất vẫn là những nét sống động mà người khác khó lòng thấu hiểu, những chi tiết tưởng chừng khô khan và lặng lẽ ấy.
“Đến rồi đây!”
Tiếng bước chân đến gần, bà chủ nhà mỉm cười mở cửa.
Một làn gió nhẹ phả vào mặt, góc cửa sổ có khóm hồng leo tinh nghịch tỏa hương thơm nhè nhẹ, len lỏi khắp không gian. Nhiệt độ quanh người dường như giảm đi vài phần.
Gió cũng có tính cách riêng, làn gió này như được dạy dỗ, dịu dàng hơn nhiều. Còn mang theo chút mát lành hòa quyện cùng hương hoa, thấm vào lòng người.
“Tiểu Tô, vội đi thế à? Vào ngồi chút đi!”
“Dạ thôi ạ, lát nữa cháu còn phải bắt xe.:
Tô Tảo đưa cả hai tay, trao túi quà cho bà chủ nhà. Đôi mắt đen láy ánh lên sự chân thành: “Đây là món quà nhỏ tặng dì, cảm ơn dì đã chăm sóc cháu suốt hai năm qua!”
Bà chủ nhà cười rạng rỡ, nhận lấy hộp quà, không giấu nổi sự ngạc nhiên và vui mừng: “Tặng dì thật hả?”
Trong chiếc hộp gỗ là một bộ dụng cụ làm vườn thủ công tinh xảo.
Bình thường, bà chủ nhà thích chăm sóc hoa cỏ. Khi quyết định rời khỏi Thượng Hải, Tô Tảo đã đặt làm bộ dụng cụ này, phải chờ suốt hai tháng đơn hàng này mới hoàn thành.
“Thật tinh xảo!”
Giọng nói vui vẻ của bà chủ nhà là phần thưởng lớn nhất cho tấm lòng của Tô Tảo. Bà ấy liên tục cảm ơn, nhưng rồi lại nhíu mày, lẩm bẩm: “Trời ơi, cháu là một cô gái trẻ, làm gì có nhiều tiền tiết kiệm. Dì sao nỡ nhận món quà này!”
Lòng Tô Tảo vốn thấp thỏm được lời đáp của bà an ủi rất nhiều. Ngón tay trong túi áo, nơi bị chìa khóa ép thành dấu, bất giác thả lỏng.
“Dì thích là được rồi ạ!”
Tô Tảo lấy chùm chìa khóa trong túi ra, nhẹ nhàng đặt lên hộp quà, cố tỏ ra thoải mái: “Dì ơi, đây là chìa khóa. Phòng cháu đã dọn sạch sẽ rồi. Nếu dì rảnh, chúng ta có thể cùng nhau lên lầu kiểm tra.”
“Không cần kiểm tra đâu, cháu làm việc, dì tuyệt đối yên tâm!”
Nụ cười của bà chủ nhà khựng lại đôi chút, bà đặt hộp quà lên kệ giày cạnh cửa, khẽ thở dài: “Thế là sắp về rồi sao? Người trẻ tuổi thay đổi công việc cũng là chuyện thường. Cháu giỏi giang thế này, thử thêm vài nơi nữa chứ?”
Tô Tảo mím môi, nụ cười trên mặt vẫn nhàn nhạt, móng tay lặng lẽ bấm vào lòng bàn tay.
Cô cứ chần chừ mãi không trả chìa khóa, chính là vì sợ phải đối diện với những lời như thế này.
Hai năm trước, sau khi tốt nghiệp khoa múa Đại học Thượng Hải, Tô Tảo vượt qua bao vòng tuyển chọn để gia nhập đoàn múa của Nhà hát Lớn Thượng Hải.
Biên chế chính thức của đoàn múa gắn liền với hộ khẩu, người xếp hàng chi tiền hối lộ không đếm xuể. Tô Tảo vừa ra trường chỉ muốn có cơ hội thể hiện bản thân, cho nên cô cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, liền ký hợp đồng làm nhân viên thuê ngoài.
Nền kinh tế đi xuống, cái lạnh lan từ trên xuống dưới. Đoàn múa cắt giảm ngân sách, Tô Tảo, một nhân viên thuê ngoài, chỉ trụ được đến vòng thứ hai.
Cô cố giữ giọng mình thật bình thản, không để lộ thêm cảm xúc nào: “Dì ơi, Khê Thành đẹp lắm, có dịp mời dì ghé chơi nhé?”
Tiếng thở dài của bà chủ nhà nhỏ đến mức không thể lọt qua thính giác, bà nhìn Tô Tảo, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Tô Tảo trông rất dễ mến, có lẽ nhờ luyện múa từ nhỏ, cô không mang vẻ đẹp rực rỡ phô trương, mà toát lên một khí chất dịu dàng, ấm áp đặc biệt, khiến bất kỳ ai gặp qua cũng muốn nhìn thêm vài lần.
Hai người con trai của bà chủ nhà đều ở nước ngoài. Trong hai năm Tô Tảo ở tầng trên, cô luôn quan tâm, hỏi han, khiến bà xem cô như là một nửa con gái.
Giờ cô sắp rời đi, bà thật sự không nỡ.
Đúng lúc này, điện thoại Tô Tảo rung lên, là nhân viên chuyển phát nhanh đến nhận hàng.
Bà chủ nhà đứng ở cửa tầng hai, lặng lẽ nhìn Tô Tảo tất bật chạy lên chạy xuống.
Tô Tảo kéo chiếc vali trắng cạnh cửa, đeo ba lô lên vai, bước xuống lầu: “Dì ơi, cháu đi đây!”
Những lời trò chuyện ban nãy chẳng thể đè nén được nỗi buồn chia ly. Bà chủ nhà nắm tay Tô Tảo, vỗ nhẹ liên hồi: “Nếu ở quê không vừa ý, cứ nói với dì. Nhà dì lúc nào cũng chào đón cháu về, không lấy tiền đâu!”
“Vâng!”
Tô Tảo siết chặt tay bà rồi buông ra, cô xoay người, giọng nói cố tỏ ra vui vẻ: “Không lấy tiền thì cháu nhất định sẽ quay lại đấy, dì nói phải giữ lời nhé!”
Bà chủ nhà lưu luyến đi theo Tô Tảo, tiễn cô đến tận cổng tầng một.
Không để ý xem bà còn đứng đó không, Tô Tảo mắt đỏ hoe, cúi đầu bước nhanh qua hai con phố, lên taxi đến ga tàu cao tốc.
Tàu khởi hành, những tòa cao ốc ngoài cửa sổ lùi lại vun vút. Chẳng mấy chốc, tầm mắt chỉ còn một màu xanh bạt ngàn, lúc này nước mắt Tô Tảo mới lặng lẽ rơi.
Bà chủ nhà là người xa lạ mà đối xử với cô như con gái, còn mẹ ruột lại nhiều lần cấm đoán, không cho cô xuất hiện trong tầm mắt bà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


