Ký ức năm năm tuổi của Hoàng An Nhiên bắt đầu vào một buổi chiều đầu hạ rực rỡ[cite: 2]. Bầu không khí tĩnh lặng của con phố nhỏ bị xé toạc bởi tiếng xe tải dừng xịch trước cổng nhà họ Hoàng — căn biệt thự khang trang của gia đình Hướng Thiên và Hướng Dương.
Trong khi người lớn bận rộn vây quanh chỉ đạo đám thợ khiêng một cỗ máy đen tuyền to lớn vào phòng khách, cô bé An Nhiên năm tuổi chỉ ngồi xổm thu lu góc sân. Dưới chân cô là một con mèo hoang bé xíu, lông vàng vện, gầy nhom đang liếm láp chút vụn bánh. Cô đặt tên nó là Dragon — một cái tên thật oai vệ dành cho một sinh linh bé bỏng và yếu ớt, hệt như cách cô luôn muốn giấu đi sự nhút nhát của chính mình.
Khi âm thanh ồn ào ngoài sân lắng xuống, người lớn kéo nhau ra cổng tiễn nhóm vận chuyển[cite: 2]. Căn nhà lớn đột ngột chìm vào một khoảng tĩnh lặng dịu dàng, chỉ còn vương vất mùi gỗ mun bóng bẩy.
Từ góc sân, An Nhiên tò mò ôm con mèo nhỏ bước tới. Cô bé kiễng chân, hai bàn tay nhỏ xíu bám chặt lấy bệ cửa sổ đang mở toang. Đập vào mắt cô là cỗ máy vĩ đại đen bóng vừa được tháo lớp giấy bọc. Trước những phím đàn trắng muốt, Hướng Thiên đang ngồi thẳng lưng. Cậu bé tám tuổi mang nụ cười điềm đạm, mười ngón tay khẽ lướt trên phím đàn. Giai điệu của Silent Night chậm rãi vang lên, êm đềm và thanh sạch như một dòng suối nhỏ.
An Nhiên mở to mắt. Đôi đồng tử đen láy phản chiếu hình ảnh cây đàn như thể đang nhìn vào một thế giới xa xỉ và lấp lánh nhất thế gian.
Phát hiện ra ánh nhìn chăm chú từ bệ cửa sổ, Hướng Thiên khẽ dừng tay. Cậu quay đầu lại, đuôi mắt cong cong đầy dịu dàng, cất giọng gọi:
"Hoàng An Nhiên, có muốn nhấn phím đàn học thử không? Anh dạy em.
Cánh cửa thế giới âm nhạc của An Nhiên, cứ thế được Hướng Thiên nhẹ nhàng đẩy ra.
...
Ba mươi phút sau[cite: 2].
Tiếng người lớn nói chuyện vẫn còn vọng lại từ tít ngoài cổng. Nhưng trong không gian tĩnh mịch của phòng khách, giai điệu đã không còn là Silent Night êm đềm của ba mươi phút trước. Thứ đang vang lên lúc này, là Für Elise.
Một bản Für Elise rất lạ. Nó chậm hơn bản gốc rất nhiều. Từng nốt, từng nốt được gõ xuống một cách cẩn trọng, đôi lúc phải kéo dài nhịp nghỉ vì những ngón tay nhỏ xíu tròn lẳn của đứa trẻ năm tuổi chưa thể với tới những quãng xa. Nhưng, tuyệt nhiên không có một nốt phô, không một lần trượt nhịp hay ngập ngừng sửa sai.
Không ai biết rằng, cô bé ngày ngày vẫn ngồi thu lu bên bậc cửa sổ, hát ê a theo đám anh chị trường nghệ thuật đối diện trường mẫu giáo, lại có thể ghi nhớ vẹn nguyên một phức điệu chỉ sau những lần tình cờ nghe lỏm. Một thứ thiên phú nguyên sơ, cắm rễ vào tâm hồn tự nhiên như hơi thở.
Lúc bấy giờ, ở ngay bậu cửa phòng khách, có một cậu bé đang đứng sững lại.
Nhìn cô bé đang cẩn trọng chạm vào thế giới bằng thứ ánh sáng trong trẻo nhất nơi đáy mắt, Hướng Dương bỗng nhận ra một điều vô cùng giản dị.
Cậu bỗng rất muốn, bước tới gần cậu ấy hơn một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
🫨
-593460.png&w=256&q=75)


