Cơn mưa đầu hạ vừa dứt, để lại trên bậc thềm nhà thi đấu những vũng nước trong vắt phản chiếu nền trời xám nhạt.
Khoảnh khắc ấy lọt thỏm vào đáy mắt An Nhiên, chầm chậm như một thước phim quay chậm. Khung cảnh thanh xuân tuyệt đẹp, nhưng người đứng trong bức tranh ấy lại cách cô một con đường – một khoảng cách tưởng gần nhưng vĩnh viễn không thể với tới. Cảm giác hụt hẫng nhàn nhạt nhen nhóm, khiến sự háo hức trên môi cô chững lại.
"Lại mưa nữa rồi."
Một giọng nói trầm ấm vang lên rất gần, kéo giật An Nhiên về thực tại.
Cô quay đầu. Hướng Dương đã đứng dưới gốc cây ngay sát bậc thềm từ lúc nào. Cậu cao hơn cô rất nhiều, bả vai rộng vương chút hơi ẩm của đất trời. Một tay cậu nhàn nhã che chiếc ô màu tối, tay kia chìa ra, áp nhẹ chai sữa đào lạnh buốt rịn nước – hương vị mà cô thích nhất – vào má cô.
Cậu cười. Không phải nụ cười trêu chọc thường ngày mỗi khi hai đứa vô tình chạm mặt ở đầu ngõ, mà là ánh mắt sáng rực lên, thu trọn vẹn hình bóng cô vào trong. Dưới lăng kính của Hướng Dương, chưa bao giờ An Nhiên là một người mờ nhạt. Cậu nhìn thấy sự dịu dàng của cô khi lén cho mèo hoang ăn, thấy cô tự do ôm đàn hát giữa vườn hoa đỏ rực nhà mình, và thấy cả một thế giới nội tâm phong phú, rực rỡ ngầm ẩn sau vẻ ngoài nhút nhát ấy. Cậu đứng đây, rạng rỡ and hoàn hảo, chỉ để chờ cô.
But, ánh mắt An Nhiên lại lướt qua chai sữa đào, lướt qua cả nụ cười của cậu. Cô khẽ chớp mắt, nhìn lại về phía bên kia đường, thanh âm cất lên mỏng tang:
"Anh của cậu… vừa tan học à?"
Đáy mắt Hướng Dương khẽ chao đảo. Không gian dường như ngưng đọng lại trong một nhịp thở.
Một cơn đau cực nhẹ lướt qua tim, âm ỉ nhưng đủ để nụ cười rực rỡ trên môi cậu khựng lại chừng hai giây. Người cậu luôn nhìn theo, lại đang nhìn một người khác, ngay trước mặt cậu. Nhưng rất nhanh, Hướng Dương giấu nhẹm sự chát chúa ấy đi.
Cậu bước lên một bước, vóc dáng cao lớn vô tình che khuất tầm nhìn của cô về phía Hướng Thiên, đồng thời nghiêng hẳn chiếc ô sang phía An Nhiên để cản đi những giọt nước mưa đọng trên cành lá vừa rớt xuống.
"Ừm." Hướng Dương lại cong đuôi mắt cười, giọng điệu vẫn êm đềm và bao dung như cũ: "Anh ấy học thêm về."
Cậu nhét chai sữa vào tay cô, rồi đưa luôn cả cán ô. Không tranh giành, không vạch trần, cũng không một lời chen ngang vào tâm tư đang hướng về người khác của cô. Cậu chỉ lặng lẽ đứng đó.
Bởi vì Hướng Dương biết, tình đầu của thiếu nữ thường nảy mầm từ những thứ xa xôi khó chạm tới. Cậu nguyện ý đợi ở ngay đây, che ô cho cô, cho đến ngày An Nhiên chịu quay đầu lại nhìn thấy ánh sáng thực sự thuộc về mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


