Cơn mưa đầu hạ vừa dứt, để lại trên bậc thềm nhà thi đấu những vũng nước trong vắt phản chiếu nền trời xám nhạt.
Hoàng An Nhiên bước ra khỏi cửa kính, ôm khư khư tập nhạc lý trong lồng ngực. Mái tóc đen mềm hơi ẩm nước mưa rủ xuống bờ vai thanh tú, mười ngón tay cô vẫn còn giấu lại chút run rẩy mỏng manh sau chặng đường dài chạm đến tấm bằng Piano cấp 8 ở tuổi mười lăm. Tiếng vỗ tay, những lời chúc tụng ồn ã của người lớn phía sau lưng dần lùi lại, tan vào hư không.
Giờ phút này, cô ngẩng đầu.
Phía bên kia đường, nắng chiều hiếm hoi rẽ mây, xuyên qua tán cây bàng, rải những vệt sáng lấp lánh xuống vỉa hè. Hướng Thiên vừa tan học. Chiếc áo sơ mi đồng phục trắng bung hờ cúc cổ, một bên vai vắt vẻo chiếc cặp sách sẫm màu. Cậu đang hơi cúi đầu, mỉm cười nói điều gì đó với một cô gái rất xinh xắn đi bên cạnh.
Khoảnh khắc ấy lọt thỏm vào đáy mắt An Nhiên, chầm chậm như một thước phim quay chậm. Khung cảnh thanh xuân tuyệt đẹp, nhưng người đứng trong bức tranh ấy lại cách cô một con đường – một khoảng cách tưởng gần nhưng vĩnh viễn không thể với tới. Cảm giác hụt hẫng nhàn nhạt nhen nhóm, khiến sự háo hức trên môi cô chững lại.
"Lại mưa nữa rồi."
Một giọng nói trầm ấm vang lên rất gần, kéo giật An Nhiên về thực tại.
Cô quay đầu. Hướng Dương đã đứng dưới gốc cây ngay sát bậc thềm từ lúc nào. Cậu cao hơn cô rất nhiều, bả vai rộng vương chút hơi ẩm của đất trời. Một tay cậu nhàn nhã che chiếc ô màu tối, tay kia chìa ra, áp nhẹ chai sữa đào lạnh buốt rịn nước – hương vị mà cô thích nhất – vào má cô.
Cậu cười. Không phải nụ cười trêu chọc thường ngày mỗi khi hai đứa vô tình chạm mặt ở đầu ngõ, mà là ánh mắt sáng rực lên, thu trọn vẹn hình bóng cô vào trong. Dưới lăng kính của Hướng Dương, chưa bao giờ An Nhiên là một người mờ nhạt. Cậu nhìn thấy sự dịu dàng của cô khi lén cho mèo hoang ăn, thấy cô tự do ôm đàn hát giữa vườn hoa đỏ rực nhà mình, và thấy cả một thế giới nội tâm phong phú, rực rỡ ngầm ẩn sau vẻ ngoài nhút nhát ấy. Cậu đứng đây, rạng rỡ and hoàn hảo, chỉ để chờ cô.
But, ánh mắt An Nhiên lại lướt qua chai sữa đào, lướt qua cả nụ cười của cậu. Cô khẽ chớp mắt, nhìn lại về phía bên kia đường, thanh âm cất lên mỏng tang:
"Anh của cậu… vừa tan học à?"
Đáy mắt Hướng Dương khẽ chao đảo. Không gian dường như ngưng đọng lại trong một nhịp thở.
Một cơn đau cực nhẹ lướt qua tim, âm ỉ nhưng đủ để nụ cười rực rỡ trên môi cậu khựng lại chừng hai giây. Người cậu luôn nhìn theo, lại đang nhìn một người khác, ngay trước mặt cậu. Nhưng rất nhanh, Hướng Dương giấu nhẹm sự chát chúa ấy đi.
Bởi vì Hướng Dương biết, tình đầu của thiếu nữ thường nảy mầm từ những thứ xa xôi khó chạm tới. Cậu nguyện ý đợi ở ngay đây, che ô cho cô, cho đến ngày An Nhiên chịu quay đầu lại nhìn thấy ánh sáng thực sự thuộc về mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
