Trên chiếc túi gấm của tên buôn người vẫn còn treo lủng lẳng một dải tua rua cũ kỹ có nhét bùa bình an. Đạo bùa ấy chính là do người mẹ già của gã đã cất công lên chùa xin về cho gã vào năm ngoái.
Bị Tiêu Lệ dọa cho một vố như vậy, tên buôn người tự nhiên cũng chẳng còn tâm trí đâu mà tiếp tục đánh đập Ôn Du để trút giận nữa. Gã cứ cầm chiếc túi thơm lật qua lật lại xem xét mãi, nhưng nghĩ thế nào cũng không hiểu nổi tại sao Tiêu Lệ lại cất công quay xe lại chỉ để trả cho mình thứ này.
Về phần Ôn Du, nàng vốn tưởng rằng lần này bản thân đã không thể thoát khỏi một trận đòn roi tàn nhẫn. Thế nhưng, khi thấy tên buôn người không tiếp tục làm khó mình nữa, thần kinh đang căng như dây đàn của nàng khi co rúm bên cạnh chiếc xe bò mới dần dần thả lỏng được đôi chút. Xuyên qua mái tóc bù xù che khuất nửa khuôn mặt, nàng khẽ ngước mắt lên, lặng lẽ nhìn về phía bóng lưng của người thanh niên kia đang dần đi khuất.
-
Ngay trong ngày hôm đó, để nhanh chóng tống khứ Ôn Du đi, tên buôn người đã kéo nàng đi gõ cửa liên tiếp mấy kẻ làm cùng nghề. Tuy nhiên, cho dù gã có khua môi múa mép, nói hươu nói vượn tài tình đến đâu đi chăng nữa, thì hễ đối phương vừa nhìn thấy khuôn mặt nổi đầy những nốt ban đỏ chi chít của Ôn Du, họ không thẳng thừng từ chối thì cũng ép giá xuống mức thấp nhất.
Đang lúc cần gom bạc gấp, dĩ nhiên tên buôn người không cam tâm bán rẻ Ôn Du. Cuối cùng, gã đành đánh chiếc xe bò chạy lòng vòng, rẽ ngang rẽ dọc rồi đi vào một con hẻm nhỏ của dân thường. Sau khi gã gõ cửa, bước ra là một gã đàn ông gầy nhom. Vừa nhìn thấy bộ dạng thê thảm của tên buôn người, gã kia không khỏi buột miệng hỏi: "Ây da, Trần chốc đầu, mặt mũi của ngươi bị làm sao thế kia?"
Trần chốc đầu rầu rĩ đáp: "Huynh đừng nhắc nữa. Lão ca à, lần này huynh nhất định phải giúp đệ một tay..."
Nói xong, gã dăm ba câu kể tóm tắt lại ngọn nguồn sự việc, rồi chỉ tay về phía Ôn Du đang ngồi trên xe bò mà chào mời: "Con ranh này quả thực là một mầm mống mỹ nhân hiếm có đấy. Lão ca mà mua lại nó, sau này bán vào chốn lầu xanh thì dám chắc là vớ bẫm!"
Ngay khi gã đàn ông gầy nhom kia vừa đưa mắt nhìn sang, Ôn Du liền lặp lại mánh khóe cũ. Nàng cố tình để lộ khuôn mặt đang nổi mẩn đỏ chi chít đến mức thê thảm, không nỡ nhìn của mình ra.
Thấy vậy, gã đàn ông lập tức lộ vẻ chần chừ. Gã đương nhiên không dám chỉ dựa vào vài ba lời đường mật của Trần chốc đầu mà đã vội móc hầu bao ra mua người. Thế nhưng, vì nể nang tình nghĩa nên gã cũng không tiện từ chối quá thẳng thừng, bèn hiến kế: "Đệ hồ đồ quá rồi! Con ranh này cho dù có chữa khỏi mặt rồi đem bán vào Túy Hồng Lâu đi chăng nữa, thì kịch kim cũng chỉ được chừng mười lạng bạc là cùng. Nhiêu đó thì thấm tháp vào đâu so với món nợ cờ bạc của đệ? Chi bằng đệ làm cái việc thuận nước đẩy thuyền, dâng con ranh này cho tên họ Tiêu kia đi. Cứ lấy đó làm quà để xin hắn thư thả cho thêm ít ngày, như vậy đệ cũng rảnh rang mà đi tìm mối làm ăn khác để gom tiền."
-
Ngay buổi chiều hôm đó, sau khi dò la kỹ càng và biết chắc Tiêu Lệ không có ở nhà, Trần chốc đầu liền lôi Ôn Du tìm đến tận cửa.
Về phần Ôn Du, sau một ngày dài phải chịu cảnh đói khát và rét mướt, trên người lại mang đầy vết thương do roi vọt cộng thêm chứng nổi mẩn đỏ, nên ngay từ lúc đi trên đường nàng đã bắt đầu lên cơn sốt cao. Cả người nàng cứ rơi vào trạng thái mê man, choáng váng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
