Một tên đứng cạnh cũng chua chát hùa theo: "Dạo này tên họ Tiêu đó đang lên mặt gớm lắm. Cũng chẳng biết cuối cùng Đông gia sẽ xử lý vụ của Trần chốc đầu ra sao. Chứ ta nghe đồn, kể từ lúc Trần chốc đầu gán một con ả cho tên họ Tiêu để trừ nợ, không ít con bạc lúc bị hắn đến đòi nợ cũng rắp tâm dâng muội muội hoặc vợ mình cho hắn chơi đùa. Đúng là số hưởng diễm phúc mà!"
Lời này càng khiến mấy tên côn đồ xung quanh thêm phần bất mãn. Chúng cười khẩy mỉa mai: "Thế mà thằng Trịnh Hổ còn dám bốc phét rằng con ả mà Trần chốc đầu gán nợ là một mụ đàn bà xấu xí, mặt đầy mẩn đỏ cơ đấy! Nói thế chó nó tin! Theo ta thấy, Đông gia rõ ràng là thiên vị. Trước kia thì bênh vực Tống Khâm, giờ lại chống lưng cho tên họ Tiêu. Chỉ tội nghiệp cho Vương ca của chúng ta, bao năm qua tận trung với sòng bạc. Thậm chí nhà họ Hà làm nghề vận chuyển đường thủy đã mấy lần đánh tiếng mời mọc mà Vương ca có thèm đi đâu. Vậy mà giờ đây lại rơi vào cái cơ sự này."
Bỗng nhiên, một lão lưu manh già nhe răng cười dâm đãng, chen ngang: "Bọn mày còn trẻ ranh, e là chưa biết mẹ của tên họ Tiêu kia trước đây làm cái nghề gì đâu nhỉ? Biết đâu chừng, hắn lại chính là nòi giống mà Đông gia rơi rớt bên ngoài cũng nên..."
-
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


