Mặc dù Ôn Du cảm thấy biểu hiện của cô nương này có chút kỳ lạ, nhưng nàng cũng không định gặng hỏi thêm. Nàng chỉ đưa tay nhận lấy giỏ đồ, khẽ gật đầu và ừ một tiếng.
Thế nhưng, cô nương kia vẫn chưa chịu rời đi. Khi ngước lên nhìn Ôn Du lần nữa, vẻ mặt nàng ấy lộ rõ sự ngập ngừng, cứ như muốn nói lại thôi.
Thấy vậy, Ôn Du đành lên tiếng hỏi: "Cô nương đây còn chuyện gì nữa sao?"
Lúc này, lớp khăn lụa đã che khuất nửa khuôn mặt từ sống mũi trở xuống của nàng. Thứ duy nhất lộ ra là đôi mắt trong trẻo tựa vầng trăng được bao phủ bởi lớp sương khói mờ ảo, đang lặng lẽ nhìn người đối diện mà chẳng vương chút hỉ nộ ái ố nào.
Hai bàn tay của cô nương nọ căng thẳng đến mức siết chặt thành nắm đấm. Dường như phải hạ quyết tâm lớn lắm, nàng ấy mới gom đủ dũng khí để buông một câu: "Tỷ... tỷ là do tên Tiêu ác bá kia mua về sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


