Phu dịch và thuế má vốn là nền tảng của quốc gia, thế nhưng, đó cũng lại là một ngọn núi lớn đè nặng lên vai những người dân đen áo vải.
Bên tai nàng, Tiêu Huệ Nương vẫn tiếp tục kể: "Mất mẹ, thằng bé chỉ còn lại người bà đang ốm nặng ở nhà. Giữa trời tuyết lớn, đứa trẻ ấy phải quỳ dọc đường để ăn xin. Thế nhưng, nếu không bị đám thương lái xua đuổi thì nó cũng bị lũ ăn mày chiếm địa bàn ở đó đánh đập. Có lần đói quá, nó liều mạng đi ăn trộm cái bánh bao người ta vừa mới vớt ra khỏi xửng, kết quả bị bắt được và đánh cho thừa sống thiếu chết. May mà Hoan Nhi nhìn thấy nên nhặt về. Lúc ấy, ta nấu cho nó bát mì, bảo nó ăn ngay cho nóng. Bụng nó đói đến mức kêu vang như đánh trống, vậy mà nó vẫn lắc đầu bảo không đói, rồi dè dặt hỏi ta xem có thể bưng về cho bà nội ăn được không. Mãi đến khi ta bảo trong nồi vẫn còn, thằng bé mới dám bưng bát lên ăn ngấu ăn nghiến."
Nhớ lại chuyện năm xưa, Tiêu Huệ Nương không khỏi lắc đầu xót xa: "Chỉ tội nghiệp đứa trẻ đó, đội cả trời tuyết mà cắm cổ chạy bưng bát mì về nhà, vậy mà cuối cùng vẫn chẳng kịp để bà nội nó ăn được miếng cuối cùng..."
"Suốt bao năm qua, ta đã đôi ba lần khuyên nó dọn đến nhà ta mà ở, nhưng thằng bé nhất quyết không chịu. Nó cứ coi sòng bạc như nhà mình vậy, chỉ đến khi lễ tết mới tạt qua đây ăn bữa cơm."
Nghe Tiêu Huệ Nương rủ rỉ kể lại những chuyện này, Ôn Du chỉ thấy cõi lòng mình càng lúc càng trĩu nặng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


