Tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng nàng không khỏi thầm suy tính. Nếu đúng như lời Hầu Tiểu An nói, Từ gia ở Ung thành đã có thế lực lớn mạnh đến nhường này, vậy thì kẻ có thể khiến vị phu nhân Từ gia kia phải hao tâm tổn trí chuẩn bị lễ vật chu đáo đến thế, e rằng lai lịch lại càng không hề tầm thường.
Hầu Tiểu An bưng hai chiếc khay, lẽo đẽo bám gót theo sát phía sau nàng, tò mò gặng hỏi: "Tỷ tỷ, mối làm ăn này tỷ kiếm được bao nhiêu tiền vậy? Mấy gia đình đại hộ như họ ra tay vốn luôn hào phóng, nói ít thì chắc cũng phải được tầm bảy, tám trăm đồng tiền chứ nhỉ?"
Tiêu Huệ Nương thừa biết cái tính hễ thấy tiền là sáng mắt ra của đứa trẻ này, bèn buồn cười lên tiếng: "Riêng tiền đặt cọc mà người ta đưa cho A Du tỷ tỷ của con đã tròn trĩnh một lượng bạc rồi đấy!"
Hầu Tiểu An bưng khay mà suýt nữa thì vấp ngã chúi nhủi. Hắn trợn tròn hai mắt nhìn Tiêu Huệ Nương, lắp bắp: "Bao... bao nhiêu cơ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


