Trong khi đó ở gian bếp, Ôn Du đang ngồi thu lu ôm gối trên chiếc ghế đẩu thấp tịt phía sau bệ bếp. Nàng tì cằm lên khuỷu tay, đôi mắt khép hờ, đăm đăm nhìn những tia lửa đang nhảy múa trong lò.
Nàng vốn chẳng phải kẻ không biết phân biệt tốt xấu. Nàng thừa hiểu việc tên lưu manh kia sai thiếu niên đó qua giúp, đại khái là vì hắn đã nhìn thấu sự ghê tởm của nàng đối với đống nội tạng đẫm máu kia.
Thế nhưng, dẫu sao thì trên danh nghĩa, nàng hiện tại cũng là nha hoàn bị Trần chốc đầu gán nợ cho nhà họ Tiêu. Đến cả hai mẹ con Tiêu Huệ Nương còn phải tự mình xắn tay áo làm đủ mọi việc nặng nhọc, dơ bẩn. Nếu như nàng cứ tỏ ra chê dơ sợ mệt, đụng đâu hỏng đó, thì chẳng hóa ra nàng mới là chủ tử của cái nhà này hay sao. Dẫu Tiêu Huệ Nương đối xử với nàng cực kỳ bao dung và tử tế, nhưng bản thân nàng cũng không thể vì thế mà đánh mất đi chừng mực được.
Đang lúc Ôn Du còn mải miết chìm đắm trong những dòng suy tư miên man, thì chợt nghe thấy tiếng Tiêu Huệ Nương đang tất bật trước bệ bếp vọng lại: "A Du này, con ngồi đó canh chừng lửa trong lò giúp ta một lát nhé, ta ra ngoài nhặt thêm ít rau xanh. Trong đó có mấy thanh củi vẫn chưa khô hẳn đâu, con cứ lấy xếp xen kẽ với củi khô mà đốt là được."
Ôn Du bừng tỉnh, vội vàng ngoan ngoãn vâng dạ một tiếng. Đợi sau khi Tiêu Huệ Nương bước ra ngoài, nàng ngó thấy ngọn lửa trong lò dường như đã yếu đi đôi chút, liền với tay lấy thêm mấy thanh củi để sẵn bên cạnh rồi cẩn thận nhét vào trong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


