Vừa nghe đến mấy chữ "canh thịt lợn", Ôn Du khẽ ngẩn người ra một chốc. Bởi lẽ, từ trước tới nay nàng chưa từng nghe qua tên món ăn này bao giờ, chứ đừng nói gì đến chuyện biết cách nấu.
Cũng may là Tiêu Huệ Nương vốn không có ý định bắt nàng phải đứng bếp. Sau khi chêm xong củi, bà đứng dậy khỏi bệ bếp, động tác vô cùng thành thục cầm lấy chiếc xẻng sắt cùng một chiếc cọ làm bằng những thanh trúc nhỏ buộc lại với nhau, bắt đầu cọ rửa chiếc nồi sắt đã đen nhẻm. Trông dáng vẻ của bà có vẻ như đang muốn trổ tài nấu nướng cho bọn trẻ xem. Vừa làm, bà vừa dặn Ôn Du: "A Du này, con ra ngoài sân lấy gan lợn với cật lợn mang vào đây giúp ta nhé."
Rốt cuộc cũng được giao cho chút việc để làm, Ôn Du thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng. Nàng nhanh nhẹn bước ra ngoài, nhưng lại tình cờ bắt gặp hai người vừa nãy còn đang treo thịt ở trong nhà, giờ phút này cũng đã ra ngoài sân. Một người thì đang ngồi xổm hì hục vò rửa thứ gì đó, còn người kia thì đứng khom người, tay cầm chiếc gáo hồ lô chầm chậm rưới nước xuống.
Thấy nàng bước ra, Hầu Tiểu An vẫn cầm khư khư chiếc gáo hồ lô, toét miệng cười để lộ hai chiếc răng khểnh: "Tỷ tỷ đang tìm gì thế?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


