Đợi Tiêu Huệ Nương uống xong bát nước trà thì xe bò cũng vừa vặn tới nơi. Sau khi chất hết đồ đạc lên xe, Tiêu Lệ nhờ lão bá đánh xe chở Tiêu Huệ Nương và Ôn Du về.
Thế nhưng, chỗ ngồi phía sau xe bò vốn dĩ không được rộng rãi, mà đồ đạc Tiêu Huệ Nương mua lại quá nhiều. Hai người ngồi lên đã chật chội, đồ đạc không có chỗ để, đành phải ôm bớt một ít vào lòng.
Đây là lần đầu tiên Ôn Du ngồi trên chiếc xe bò không có mui che cũng chẳng được rào chắn kín đáo thế này. Nàng không giống Tiêu Huệ Nương, vừa lên xe đã biết bám chặt vào thanh chắn thấp lè tè. Khi lão bá đánh xe vung roi, bánh xe gỗ lăn qua một ổ gà, Ôn Du chỉ cảm thấy cả người bị hất nhào về phía trước, chiếc áo bông mới ôm trong lòng cũng theo đà rơi xuống.
Trong lúc hoảng loạn, nàng vội vàng vươn một tay ra định bám víu vào vật gì đó, tay kia thì chới với với theo chiếc áo bông đang rơi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


