Nhìn bóng lưng nhếch nhác của mấy kẻ đó rời đi, Ôn Du cảm thấy cục tức nghẹn trong lòng rốt cuộc cũng được xả ra. Nhưng khi quay đầu lại, nàng liền bắt gặp ánh mắt u ám của tên lưu manh kia đang chằm chằm nhìn mình.
Nàng cứ ngỡ đối phương đang trách móc nàng không đi cùng Tiêu Huệ Nương mà lại trốn việc, một mình ngồi ở quán trà này lười biếng, bèn vội vàng giải thích: "Đại nương muốn quay lại mua lụa, nên bảo ta ở đây trông đồ..."
"Ta họ Tiêu, tên Lệ." Đối phương chậm rãi cắt ngang lời nàng.
Ôn Du lập tức câm nín.
Trời về chiều, gió bắt đầu nổi lên, trên không trung lác đác rơi xuống vài bông tuyết nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


