Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hoàng hậu khó khăn kiềm chế cảm xúc phức tạp trong ánh mắt, cố nở nụ cười gượng gạo:
"Những đại thần từng biết con mang mệnh họa năm xưa, giờ hầu hết đều đã qua đời."
“Vì thế mẫu hậu mới đưa con trở về. Con không thấy vui sao?”
Bà nhìn ta mỉm cười, ánh mắt dịu dàng dường như chứa đựng sự chân thành. Dưỡng mẫu chưa bao giờ giấu diếm thân phận thật sự của ta, nhưng trong suốt mười sáu năm qua, ta luôn sống dưới tên Thẩm Phan Chương, một cái tên dành cho nam nhi.
Dưỡng mẫu nuôi ta không phải vì tình cảm mà vì bạc bà nhận được. Ta không phải con ruột, lại không phải nam nhi, vì vậy cuộc sống ở nhà đó luôn khiến ta phải cẩn trọng từng bước.
Dưỡng mẫu và dưỡng phụ tuy không để ta đói khổ, nhưng cũng chẳng bao giờ cho ta một tình thương đích thực. Việc nhà, không sót một việc nào là không đến tay ta. Mỗi khi dưỡng phụ hoặc dưỡng mẫu không hài lòng, ta lại là cái bia cho cơn giận của họ.
Bởi vậy, khi nhìn người trước mặt, trong y phục lộng lẫy, đôi mắt dịu dàng chăm chú dõi theo ta, lòng ta bất giác dâng lên một cảm giác khao khát và hy vọng.
Ta gật đầu thật mạnh, cố gắng thể hiện sự ngoan ngoãn và lòng kính yêu của mình:
"Mẫu hậu, bao năm qua, nhi thần rất nhớ người..."
Mỗi lần bị dưỡng mẫu quất roi, ta đều tưởng tượng về thân mẫu của mình. Bà sẽ trông như thế nào? Nếu ta ở bên bà, bà chắc chắn sẽ không nhẫn tâm đánh ta như thế.
Ta không kiềm được cảm xúc, đưa tay về phía hoàng hậu. Nhưng khi tay ta vừa chạm vào ống tay áo bà, bà lập tức hét lên the thé.
Hoàng hậu mạnh mẽ hất tay ta ra, lực quá lớn khiến ta ngã nhào xuống đất. Đầu gối va chạm mạnh, còn cánh tay thì đau nhói. Bà hét lên, giọng đầy tức giận:
"Hữu Hương! Ngươi không dạy nó quy củ sao?"
"Ngươi lại để thứ mang điềm xui xẻo này chạm vào ta!"
Ta nằm trên đất, tay va phải nền cứng đau đến thấu xương. Bà mụ Hữu Hương vội vàng chạy vào, kéo tay ta – cánh tay vừa bị thương – rồi nhanh chóng kéo ta đi ra ngoài:
"Công chúa, người mang mệnh họa, có chạm vào nô tỳ hèn mọn này cũng chẳng sao, nhưng sao lại dám chạm vào hoàng hậu nương nương?"
Ta ngơ ngác nhìn bà với vẻ trách móc, còn cánh tay bị kéo lê đau đến nhói từng đợt.
Cánh tay ta bị thương, phải đến ba ngày sau bà mụ Hữu Hương mới phát hiện. Bà thấy ta tinh thần uể oải, suốt ngày nằm yên trên giường, liền đến kéo tay ta. Vừa chạm vào, ta đau đến hét lên.
"Công chúa, tay người bị thương sao không nói với nô tỳ?"
Ta nhớ lại mấy ngày qua, các cung nữ hầu hạ đều nhìn ta với gương mặt khó chịu, chẳng ai muốn đến gần. Giọng ta khàn đục, nói nhỏ:
"Ta sợ gọi người, họ cũng giống như mẫu hậu, ghét bỏ ta là kẻ mang điềm xui..."
Đôi mắt bà mụ Hữu Hương đột nhiên đỏ hoe.
"Công chúa, những năm qua sức khỏe hoàng hậu nương nương vốn không tốt."
"Bà không ghét bỏ người, chỉ là sợ nếu lỡ chạm vào người, bệnh tình của bà sẽ trở nặng hơn..."
Hôm đó rõ ràng sắc mặt mẫu hậu rất hồng hào. Ta thừa biết bà mụ chỉ đang dỗ dành mình, nhưng vẫn gượng cười với bà:
"Cảm ơn mụ mụ, trong cả cung điện này chỉ có mụ mụ là không ghét bỏ ta."
Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ gọi thái y đến để băng bó vết thương cho ta. Khi bà chuẩn bị rời đi, ta níu lấy tay áo bà, mặt lộ vẻ sợ hãi:
"Mụ mụ, đám cung nữ không chịu ở bên giường hầu đêm, cung Trường Hoa này quá lớn, mụ có thể ở lại với ta không?"
Bà mụ mủi lòng, đưa tay vuốt nhẹ mặt ta:
"Nô tỳ hứa với công chúa, sẽ ở lại cùng người."
Đêm đó, có bà mụ Hữu Hương bên cạnh, ta ngủ một giấc thật yên bình. Nhưng cũng không được trọn vẹn cả đêm. Nửa đêm bỗng nghe thấy một tiếng hét lanh lảnh vang lên:
"Thảo nào mấy ngày nay bản cung không tìm thấy bà mụ Hữu Hương, thì ra là bà ta chạy đến hầu hạ cái đồ sao chổi này!"
Người hầu trước cửa khẽ nhắc chủ nhân của tiếng nói đó: "Công chúa Tuyết, hoàng hậu nương nương đã dặn, nói rằng đại công chúa mệnh mang họa, người không nên gặp nàng."
Lúc đó ta mới ngỡ ngàng nhận ra, người đang lớn tiếng chính là hoàng muội của ta, Hạ Chiêu Tuyết. Và ta cũng hiểu vì sao bà mụ Hữu Hương chỉ dẫn ta gặp mẫu hậu mà không cho ta gặp nàng.
Chiêu Tuyết quát vào mặt nữ tỳ:
"Con bé đó cướp mất nhũ mẫu của bản cung, dám đè đầu cưỡi cổ bản cung, ta nhất định phải gặp nó cho bằng được!"
Bà mụ Hữu Hương đã vội vàng chạy ra, liên tục gọi nàng ta là "Công chúa" nhưng không ngăn được bước chân giận dữ của nàng ta. Dưới ánh nến leo lắt, Chiêu Tuyết chẳng ngại ngần xông thẳng vào nội điện, chỉ vài bước đã đứng ngay trước mặt ta.
Nàng ta giơ tay lên, định tát ta, nhưng đột nhiên dừng lại giữa không trung. Nàng ta cười khẩy, giọng châm chọc:
"À đúng rồi, Hạ Chiêu Nhiên, ta quên mất, ngươi là sao chổi."
"Ta không thể chạm vào ngươi, sẽ bị xui xẻo mất."
Nàng ta nở nụ cười lạnh lùng, rồi ra lệnh:
"Đông Tú, ngươi thay bản cung tát vào miệng ả!"
Ánh mắt nàng ta tràn đầy căm ghét, hằn học nhìn ta:
"Bao giờ miệng nó sưng lên, ngươi mới được dừng lại."
Bà mụ Hữu Hương "phịch" một tiếng quỳ rạp xuống, giọng run rẩy:
"Công chúa, công chúa Chiêu Nhiên dù sao cũng là hoàng tỷ của người, xin người vạn lần đừng làm chuyện vượt lễ nghi như vậy!"
Khuôn mặt Chiêu Tuyết lạnh băng:
"Nhũ mẫu, ngươi là người của ta, trong lòng ngươi phải rõ ràng ngươi nên đứng về phía ai chứ?"
Bà mụ Hữu Hương nước mắt lưng tròng, khẽ nói:
"Đại công chúa từ nhỏ đã bị đưa ra khỏi cung, nay trở về không dễ dàng gì, mong người nương tay..."
Bà mụ Hữu Hương khẽ run, nói với vẻ van nài:
"Nếu hôm nay người vì nô tỳ mà để Đông Tú ra tay đánh công chúa, sau này nàng sẽ không còn chỗ đứng trong hoàng cung nữa."
Ta run rẩy đôi môi, sợ hãi nhìn Chiêu Tuyết. Nàng ta bĩu môi, phẩy tay ra hiệu cho Đông Tú dừng lại:
Ta cố gắng kìm nén nước mắt, nở nụ cười gượng gạo trấn an bà:
"Mụ mụ yên tâm."
Chiêu Tuyết đi phía trước, đột nhiên bật cười một cách kỳ quặc:
"Yên tâm sao? Mụ mụ, chẳng phải ả được đưa về đây để đi chết thay ta sao? Có gì mà yên tâm?"
Chỉ vài ngày sau, ta hoàn toàn hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Chiêu Tuyết ngày hôm đó. Nàng ta gây sự, không cho bà mụ Hữu Hương đến gặp ta, khiến bà chỉ có thể tranh thủ lúc nàng ta lên thư phòng học tập để tìm cách đến thăm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







