Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chiêu Nhiên Phú Chương 1:

Cài Đặt

Chương 1:

Khi những người từ hoàng cung tìm đến nhà nông gia nơi ta được nuôi dưỡng, ta đang ngồi bên suối giặt quần áo cho cả gia đình. Dòng mồ hôi tuôn rơi, tay ta liên tục vò quần áo, bất chợt nghe thấy tiếng gọi từ xa của dưỡng mẫu:

“Phan Chương, đừng giặt nữa, mau về nhà đi!”

Giọng bà đầy vẻ vui mừng:

“Phụ mẫu ruột của con đã đến tìm con rồi!”

Ta giật mình, tay run lên làm chiếc áo của đệ đệ rơi nhẹ vào dòng suối. Hoảng hốt lao xuống nước vớt nhưng dòng nước chảy quá xiết, ta chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc áo trôi đi. Đó là chiếc áo dưỡng mẫu vừa mới mua cho đại đệ vào dịp tết, còn rất mới.

Ta ủ rũ ôm đống quần áo đã giặt xong quay về nhà. Lần đầu tiên gặp bà mụ Hữu Hương, người hầu cận của hoàng hậu, ta trong bộ dạng lôi thôi như thế, đầu đầy mồ hôi, tóc tai bù xù, quần áo cũ kỹ đã ướt đẫm phân nửa.

Từ xa, ta nhìn thấy một người mặc y phục sang trọng đang ngồi trên chiếc ghế mây duy nhất còn nguyên vẹn của nhà ta. Dưỡng phụ, người luôn nghiêm khắc trong nhà đang cúi gập người bưng trà mời bà ta còn dưỡng mẫu mặt mày cười tươi như hoa cúc. Vừa thoáng thấy ta, bà liền lớn giọng:

“Ôi chao, xem này, Phan Chương về rồi...”

Bà mụ Hữu Hương lập tức bước nhanh đến, chăm chú nhìn ta từ đầu đến chân, nước mắt bà ta rưng rưng:

“Thật giống, thật sự rất giống hoàng hậu nương nương...”

Ta ngơ ngác, vội vàng đặt chậu quần áo xuống, hoang mang nhìn bà:

“Hoàng hậu sao?”

Dưỡng mẫu đã lao tới, nắm lấy tay ta:

“Khi con còn nhỏ, có một quý phụ nhân đã đem con đến đây, để lại một ít bạc rồi bảo chúng ta nuôi dưỡng con.”

Bà ta bắt đầu làm bộ làm tịch, đưa tay quệt nước mắt:

“Ai mà ngờ được, con chính là người có phúc phận, hóa ra lại là cốt nhục của hoàng gia, là nữ nhi ruột của hoàng hậu nương nương!”

Nói rồi, bà ta liền kêu dưỡng phụ và hai đệ đệ đang thập thò sau lưng ra quỳ xuống trước mặt ta:

“Cung chúc công chúa cát tường!”

Trong lòng ta vốn đã thấp thỏm lo âu vì sợ dưỡng mẫu trách mắng chuyện làm mất áo của đệ đệ, không ngờ vì sự xuất hiện của bà mụ Hữu Hương mà mọi thứ đột nhiên đảo lộn.

Thì ra ta không phải là con gái nuôi của gia đình nông dân Thẩm Phan Chương, mà là công chúa của Đại Hạ triều, trưởng nữ của hoàng hậu – Hạ Chiêu Nhiên.

Ánh mắt bà mụ Hữu Hương lạnh lẽo lướt qua dưỡng mẫu đang run rẩy:

“Bấy nhiêu năm nay, các ngươi có phải đã ngược đãi công chúa?”

“Sao lại để nàng giữa trời nắng nóng thế này mà phải ra suối giặt quần áo?”

Bà bảo vệ ta phía sau, quay sang nói với mấy người hầu nữ đứng sau:

“Mau, đánh đòn!”

Ta vội vàng kéo tay áo bà mụ:

“Mụ mụ, không cần đâu...”

“Dưỡng mẫu dù đối xử với ta không hẳn tốt nhưng cũng chưa bao giờ thiếu ăn thiếu mặc.”

Bà mụ Hữu Hương nhìn ta đầy phức tạp, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, giọng dịu dàng:

“Công chúa, năm xưa hoàng hậu nương nương buộc lòng phải đưa nàng ra khỏi cung, nhưng bà đã để lại đủ bạc cho gia đình này.”

“Họ nuôi dưỡng người là trách nhiệm của họ, nhưng lại đối xử với người như một hạ nhân, người nói xem, có đáng bị phạt không?”

Đêm đó, tiếng la hét đau đớn của dưỡng phụ và dưỡng mẫu vang vọng khắp núi rừng. Mãi đến khi ta cố gắng can ngăn, bà mụ mới tha cho họ, giữ lại tính mạng.

Bà mụ Hữu Hương nắm chặt tay ta:

“Đi thôi, công chúa.”

“Nô tỳ sẽ đưa người về cung ngay trong đêm.”

Bà nhìn ta, ánh mắt đầy thương cảm:

“Hoàng hậu nương nương chắc hẳn rất nhớ người.”

Ta mơ màng gật đầu. Sau này ta mới biết, không lâu sau khi ta lên kiệu quay về cung, bà mụ Hữu Hương đã sai người quay lại, giết sạch cả gia đình dưỡng phụ dưỡng mẫu. Lý do là mẫu hậu cảm thấy gia đình đã nuôi dưỡng một đứa trẻ mang mệnh họa như ta quá xui xẻo, không đáng tồn tại trên đời này.

Sau khi trở về cung, việc đầu tiên là ta bị cung nữ đưa đi tắm rửa sạch sẽ. Họ chà rửa ta thật kỹ, đến mức làn da ngăm đen vì nắng của ta cũng dần chuyển sang màu ửng đỏ.

Cuối cùng, họ khoác lên người ta một bộ váy lụa thêu chỉ vàng tuyệt đẹp.

“Công chúa, nô tỳ sẽ đưa người đi gặp hoàng hậu nương nương.”

Bộ váy mặc vào hơi rộng, khiến ta loạng choạng suốt dọc đường đi. Rốt cuộc, sau vài lần suýt ngã, ta mới bước đến trước cửa Phượng Nghi Cung.

Bà mụ Hữu Hương nắm tay ta dẫn vào trong. Bà cung kính cúi đầu hướng về phía sau bức bình phong:

"Nương nương, nô tỳ đã đưa công chúa trở về."

Hoàng hậu không lập tức ra đón, cũng chẳng bảo ai vén bức bình phong, chỉ lười biếng dựa người trên gối mềm, bóng dáng mờ ảo in lên bức bình phong mỏng.

“Ngươi đã đưa kẻ mang mệnh xui xẻo... Chiêu Nhiên trở về rồi sao?”

Bà mụ nhẹ nhàng kéo tay áo ta. Ta vội vụng về quỳ xuống hành lễ:

"Con... con tham kiến mẫu hậu."

"Nếu vậy, nô tỳ xin cáo lui, để hoàng hậu nương nương cùng công chúa hàn huyên."

Hoàng hậu nhíu mày:

"Chờ đã, trên người nó... đã rửa sạch hết thứ uế khí chưa?"

"Bẩm hoàng hậu, mọi thứ đã được tẩy sạch hoàn toàn."

Hoàng hậu nghe vậy mới nhẹ nhõm, phẩy tay ra hiệu cho bà mụ lui xuống.

Bà bước thêm vài bước, cẩn thận tiến đến gần ta, nhưng vẫn duy trì khoảng cách, cố tránh không để chạm vào ta.

“Chiêu Nhiên, cuối cùng mẫu hậu cũng gặp lại con rồi.”

Bà lấy ra một chiếc khăn thêu hoa từ trong tay áo, giả vờ lau những giọt nước mắt vốn không tồn tại.

“Năm xưa, khi mẫu hậu hạ sinh con và hoàng muội của con, con bé là người mang mệnh phúc, còn con lại bị thầy tướng số luận rằng mang mệnh họa. Nếu để con ở lại trong cung, chắc chắn sẽ liên lụy đến bá tánh.”

“Các đại thần ai nấy đều khuyên nên lập tức xử tử con. Mẫu hậu vì muốn bảo toàn mạng sống cho con nên mới đành lòng đưa con ra khỏi cung, con có trách mẫu hậu không?”

Ta e dè lắc đầu:

"Con không trách."

Hoàng hậu lập tức nở nụ cười:

“Chiêu Nhiên quả thật hiểu chuyện.”

Ta cắn môi, thấp giọng hỏi:

“Mẫu hậu, vậy tại sao bây giờ Chiêu Nhiên lại có thể quay về cung?”

“Chẳng phải bây giờ con vẫn còn mang mệnh họa sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc