Ăn xong bữa sáng.
Dọn dẹp một lúc, Thẩm Điềm ra ngoài cùng Chu Thận Chi.
Bên trong cốp xe của anh toàn là quà mà bà nội và Vu Mi nhét vào. Đầy đến nỗi phải gập ghế sau xuống một chút.
Từ Lam Nguyệt về siêu thị Ngọt ngào chẳng mất bao xa, chỉ mất tầm hai mươi phút đi đường mà thôi. Bây giờ là kỳ nghỉ hè, Trung học 1 Lê Thành vô cùng yên tĩnh. Thẩm Điềm ngồi bên ghế phụ, ngoảnh đầu nhìn sang.
Thấy bóng dáng của mình chạy từ siêu thị thấp thoáng hiện ra, trên tay cầm hộp sữa Yến Đường, canh chuẩn thời gian để đến kịp lúc khi anh vừa bước chân xuống xe.
Đôi mắt cô cong cong.
Chu Thận Chi một tay xoay vô lăng, khẽ liếc qua nhìn cô gái ở bên cạnh mình, rồi lại nhìn theo tầm mắt của cô và nhìn thấy ngôi trường đang đứng sừng sững dưới ánh mặt trời. Tuy thời gian có trôi qua nhưng hồi ức thì chẳng thể nào phai nhoà đi. Lúc này có một cơn gió nhẹ thổi làm tóc cô bay bay, dường như chắn đi tầm nhìn của cô. Nhưng qua khe hở của tóc cũng có thể xa xăm nhìn thấy được thời học sinh của bọn họ.
Đôi mắt anh tựa như ẩn lên nét cười dịu nhẹ.
Thu tầm mắt về.
Rất nhanh sau đó, chiếc xe rẽ sang đường bộ, đỗ bên trong con hẻm nhỏ cạnh đó.
Miếng bạt che của siêu thị đã được mở ra.
Có vài người khách đến mua đồ.
Thẩm Điềm và Chu Thận Chi mang theo quà mà bà nội và Vu Mi chuẩn bị từ bên dưới bạt che nắng bước vào. Một vài người hàng xóm cũ ngoảnh đầu lại nhìn thấy Chu Thận Chi, nhìn đến ngơ ngác.
"Điềm Điềm! Hôm nay về lại mặt* đấy à?"
(*Lại mặt: Vợ chồng về nhà bố mẹ vợ sau ngày cưới)
Thẩm Điềm cười đáp: "Dạ vâng!"
"Chúc mừng nha! Đám cưới xong cái đẹp hẳn bây!"
"Dạ con cảm ơn." Thẩm Điềm lén liếc nhìn sang Chu Thận Chi. Anh đang cúi đầu, ánh mắt như cười như không nhìn cô, Thẩm Điềm lập tức thu ánh mắt về, hai người cùng nhau bước vào siêu thị.
Mấy người hàng xóm ấy bắt đầu đút tay vào túi.
Khe khẽ nói vào tai nhau.
"Đúng là con bé Thẩm Điềm này biết chọn quá nhỉ."
"Sao vậy?"
"Trông đẹp trai như vậy gia cảnh tốt không nói đi, mấy người có thấy cái hôm tới rước dâu không, chẳng có cái xe nào loại thường cả, còn chưa kể nghe nói thằng nhóc này làm ở viện nghiên cứu nữa đấy."
"Giỏi vậy sao?"
"Năm đó thi đại học là thủ khoa đó bà!"
"Thủ khoa đó hả?!"
"Chu Thận Chi phải không?!"
"Ủa, bà quen nó hả?"
"Thần tượng của con gái tôi đó! Năm ngoái nó cũng thi vào Kỹ thuật sinh học y tế của Bắc Kinh đó!"
"Ôi, thế con gái của bà chậm một bước rồi, sao không đẻ nó sớm mấy năm đi! Hahaha, người ta kết hôn luôn rồi kìa!" Bà dì đó hất cái nhìn sang người phụ nữ kia.
Người phụ nữ ấy bĩu môi, không nói thêm gì nữa.
Rồi bà ta nhìn vào trong siêu thị, trong lòng thầm nghĩ vẫn là con gái mình xinh đẹp hơn.
- ----
Trong siêu thị có hơi tối, một chút ánh sáng mặt trời chiếu vào trên giá hàng.
Trịnh Tú Vân đang ở quầy thanh toán tính tiền, Thẩm Xương Minh đang cầm chiếc khăn trên tay lau kệ hàng nhưng biết hôm nay con gái sẽ về, trong lòng ông luôn nôn nao mãi không thôi. Ông nội ngồi trên xe lăng, chiếc cổ vươn dài, trên tay cầm cái chổi lông gà quét tới quét lui.
Thẩm Điềm và Chu Thận Chi vừa bước vào cửa.
Đôi mắt của ông nội và Thẩm Xương Minh chợt bừng lên tia sáng.
Thẩm Điềm ngọt ngào chạy đến quầy thu ngân gọi: "Mẹ ơi!"
"Ba, ông nội."
"Ba, mẹ, ông nội." Giọng nói Chu Thận Chi trầm thấp, đứng sau lưng cô gọi khẽ.
Trịnh Tú Vân dùng ánh mắt không mấy thiện ý nhìn vào Thẩm Điềm, sau đó nhìn qua Chu Thận Chi, nói: "Sao lại đem nhiều đồ về quá vậy."
Chu Thận Chi đặt quà từ hai tay xuống.
Khẽ cười.
"Dạ không nhiều, một ít tấm lòng thôi ạ."
"Qua đây qua đây, ngồi xuống đã." Thẩm Xương Minh lau lau tay, ông ra hiệu cho anh. Thẩm Điềm khoác lấy cánh tay của Trịnh Tú Vân, nhõng nhẽo nói: "Mẹ ơi~~ Ánh mắt mẹ khi nãy là gì vậy! Mẹ không hoan nghênh con nữa hả?"
Trịnh Tú Vân trừng cô.
"Cũng nhìn ra được nữa à."
Thẩm Điềm mỉm cười tựa vào cánh tay của bà: "Sao mà như vậy được, lại mặt là chắc chắn phải về nhà chứ."
Trịnh Tú Vân nhéo vào mũi cô.
Chu Thận Chi ngoảnh đầu nhìn ông: "Ông nội."
Thẩm Nghiệp Lâm cười khẽ cầm lấy gói thuốc, rút ra một điếu thuốc: "Hút không?"
Chu Thận Chi nhìn thấy điếu thuốc.
Anh cười khẽ.
Rồi đưa tay đẩy nhẹ ra.
"Ông nội ơi con không hút đâu ạ."
Thẩm Nghiệp Lâm khẽ giọng: "Vậy đổi hiệu khác, chỗ ông giấu nhiều lắm..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
