Thẩm Điềm ngơ ngác.
Thẩm Điềm có chút do dự.
Hôm nay anh mặc một chiếc áo thun màu trắng, cổ áo cũng không quá rộng nhưng yết hầu hiện ra rất rõ trong ánh đèn yếu ớt.
Thẩm Điềm nói: "Em muốn hỏi anh một chuyện."
"Em hỏi đi."
Thẩm Điềm ngồi thẳng người rồi nhìn thẳng vào mắt anh, "Thật ra, lúc học lớp 12 tụi em đều nghĩ rằng anh sẽ chấp nhận Quan Châu Vân. Dù gì thì, cậu ấy rất đẹp cũng rất..."
Anh nhướng mày.
Bật cười.
Anh khẽ sờ vào khoé môi, "Sau đó thì sao?"
Thẩm Điềm mân mê sợ dây kéo trên gối ôm, "Sau đó thì không biết đã xảy ra chuyện gì nữa."
Anh buông cánh tay đang xoa nhẹ khoé môi xuống, rồi đặt lên thành ghế, cụp mi, chiếc nhẫn trông rất đẹp. Anh ấy hỏi: "Chắc là lớp 12 để cho mọi người hiểu nhầm rồi nhỉ?"
Thẩm Điềm cúi đặt cằm lên gối, dùng sức gật đầu.
Chu Thận Chi khẽ nhếch môi.
Nói: "Lúc đó học hành còn chẳng có thời gian, hơi đâu mà nghĩ đến chuyện này?"
"Sự theo đuổi của Quan Châu Vân chỉ làm cho cuộc sống của anh trở nên rối rắm hơn. Anh cho phép cậu ta thỉnh thoảng gặp anh chỉ là không muốn chuyện càng ngày càng lớn hơn. Ít nhất cũng đợi đến khi thi vào đại học."
"Anh cảm thấy con người rồi cũng sẽ phải trưởng thành thôi. Vào đại học, quen biết nhiều thì người con trai giống như anh, chắc cậu ta cũng sẽ cảm thấy chỉ thế là cùng. Sau đó thì có thể từ bỏ được rồi."
"Nhưng điều mà anh không ngờ được đó là cậu ta lại kiên trì đến vậy. Thế là mang lại không ít phiền toái cho anh trong học tập."
Anh nhìn vào mắt cô.
"Còn về chuyện yêu đương, anh chưa bao giờ nghĩ đến."
Thẩm Điềm sửng sốt.
Trong đầu cô đột nhiên chạy qua một dòng suy nghĩ.
Người con trai như anh ấy?
Chẳng! qua! cũng! chỉ! có! vậy!???
Chẳng qua cũng chỉ có vậy thôi ư?!
Trời ơi cứu!
Cô cố gắng bình ổn trở lại mới kìm được việc bản thân sẽ phản bác lại anh!
Thẩm Điềm ậm ờ, "Thì ra là thế."
Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện yêu đương vậy nên cũng chưa yêu bao giờ.
Nói trắng ra.
Thì là do anh chưa gặp được người con gái làm anh rung động.
"Hiểu rồi." Cô nói.
Chu Thận Chi vừa nghe chợt khẽ bật cười.
"Vậy thì block hết bọn họ đi."
Thẩm Điềm ngẩn người, cầm điện thoại qua rồi mở wechat lên, lướt trên danh sách, nói: "Được thôi!"
Chu Thận Chi chống tay lên mặt.
Nhìn thấy cô ấy nhấn vào Tần Mạch, Zy hai cái tên wechat này.
Anh mới ti hí mắt.
Anh cầm điện thoại của mình lên rồi mở ra tài liệu của mình, cũng không biết là anh đang làm gì, vài giây sau anh đặt điện thoại xuống. Thẩm Điềm cũng buông điện thoại xuống, cô ngã người vào tay ghế, nhìn anh.
"Anh có đi tắm không?"
Chu Thận Chi gật đầu.
"Tắm chứ."
Anh nhìn qua tivi thì thấy Thẩm Điềm đang xem show truyền hình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
