Bên trong truyền đến tiếng khóc lóc, kể lể của bà lão: "Tiểu Hạc à, bố cháu đem toàn bộ tiền bạc của chú hai cháu trộm đi mất sạch rồi. Ông ta chắc chắn là lại mò đi đánh bạc thôi, cháu mau quay về xem xem thế nào đi..."
Cố Tu Hạc nghe xong thì cười lạnh: "Tìm tôi thì có tác dụng gì chứ? Là do tự các người tự làm tự chịu, chuốc lấy nghiệp chướng mà thôi."
Giọng điệu cậu có chút mất kiên nhẫn nói thêm: "Cảnh cáo bà lần cuối cùng, đừng có đến làm phiền tôi nữa."
Nói xong liền trực tiếp tắt nguồn điện thoại, căn bản không cho đối phương có cơ hội phản hồi lại.
Khóe môi cậu nhếch lên, trong ánh mắt tràn ngập vẻ lạnh lẽo.
Cậu cúi đầu xuống định tiếp tục ăn cơm, sau đó như sực nhớ ra điều gì, động tác trên tay bỗng khựng lại. Cậu ngoảnh đầu nhìn Khương Hành, thấy cô đang chằm chằm nhìn mình, trong ánh mắt cậu mang theo vài phần thâm sâu, khẽ giọng hỏi: "Sợ rồi à?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)