Cố Tu Hạc nghe xong thì cười lạnh, khóe môi nhếch lên một đường cong châm biếm, cất giọng mỉa mai ngược lại, hoàn toàn không hề bị dao động: "Tôi sao mà sánh bằng các người được, vì tiền mà cam tâm tình nguyện tống cả con trai ruột lẫn anh trai ruột của mình vào trong tù."
"Mày..." Bà lão lập tức chột dạ.
Cố Tu Hạc chẳng muốn tiếp tục tốn lời với họ liền dứt khoát cúp điện thoại, sắc mặt trầm hẳn xuống.
Điện thoại vừa mới ngắt, máy cậu lại đột ngột đổ chuông. Cậu nhíu mày cầm lên xem, khi nhìn thấy dãy số hiển thị trên màn hình, đám mây âm u trên mặt cậu từng chút một tan biến, khóe môi vô thức nở một nụ cười nhẹ.
Bên kia truyền đến tiếng cười đắc ý của Khương Hành: "Cậu mở cửa ra mà xem..." Xem là biết ngay chứ gì.
Lời còn chưa dứt, cánh cửa đã đột ngột mở toang, đập vào mắt cô là đôi mày mắt dịu dàng của Cố Tu Hạc.
Khương Hành ngẩn người ra một lát rồi lập tức phản ứng lại, cái tên này rõ ràng đã đoán ra từ trước rồi, vừa rồi là cố tình trêu cô mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

