Tiếng bước chân đã xa dần, Cố Tu Hạc ngoảnh đầu lại nhìn một cái, đôi lông mày nhíu chặt lại.
……
Ba mẹ Khương trở về vào khoảng hơn bảy giờ tối, lúc này trời đã tối mịt. Hôm nay ông về cũng được coi là sớm, có những hôm ba Khương phải đến tận nửa đêm mới về đến nhà.
Trong lúc ăn cơm, ba Khương nói giọng đầy mỉa mai: "Trường số 1 tốt đến vậy sao?"
Khương Hành mải mê lùa cơm, nghe thấy vậy cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên: "Con có nói thì ba cũng chẳng hiểu được đâu."
Mẹ Khương ngồi bên cạnh lườm ông một cái, rồi gắp miếng thịt bỏ vào bát chồng: "Ông lo mà ăn cơm đi, sao mà lắm lời thế?"
Ba Khương nghe vậy thì mấp máy môi nhưng không nói thêm gì nữa.
Khương Hành ăn xong bữa cơm thật nhanh: "Con no rồi."
Cô đẩy bát về phía trước giống như một chị đại, rồi trực tiếp đứng dậy bỏ đi.
Ba Khương lại thấy gai mắt: "Con là đại tiểu thư chắc, không biết mang cái bát vào trong bếp hay sao?"
Khương Hành đã đi đến cửa phòng, nghe thấy vậy cũng không quay đầu lại mà thong thả đáp một câu: "Con đang tạo cơ hội cho ba thể hiện đấy chứ."
"Hừ, cái con bé chết tiệt này," Ba Khương không nén nổi giận, quay sang nhìn mẹ Khương: "Bà xem nó đi, cái đức tính gì không biết?"
Mẹ Khương lườm ông một cái: "Có lẽ thời kỳ nổi loạn của con bé đến hơi muộn một chút thôi, ông đừng có chọc vào nó. Giờ đã là lớp 11 rồi, ông cứ ráng nhẫn nhịn đi."
Ba Khương trừng mắt lên: "Tôi là tôi không ưa nổi cái thói đó, vì để xin chuyển trường cho nó mà tôi đã phải lần đầu đi cầu cạnh người ta, vậy mà nó còn dám chọc tôi tức chết."
Mẹ Khương nghe xong thì bật cười, thầm nghĩ đúng là hai cha con, tính nết y hệt như đúc.
……
Sáng sớm ngày hôm sau, Khương Hành đã đến trường. Hôm nay Mục Cảnh Sơ trực nhật nên cô quyết định đi vào bằng cổng chính.
Tại cổng trường, quả nhiên đang có hai học sinh đứng trực, một nam một nữ đều mặc đồng phục đỏ đen của Trường số 1. Khương Hành chẳng cần suy nghĩ liền đi thẳng về phía bên trái.
Thẻ học sinh đã được cô cất kỹ trong ngăn trong của ba lô, khi đi đến cạnh nam sinh đó, cô bắt đầu làm bộ cúi đầu lục tìm.
"Tôi biết bạn, bạn là học sinh mới chuyển đến lớp 2 đúng không?" Bên cạnh vang lên giọng nói ôn hòa của nam sinh, tuy vẫn mang theo chút khàn đặc của thời kỳ vỡ giọng nhưng nghe không hề khó chịu.
Khương Hành giả vờ ngẩng đầu nhìn cậu ấy, nở một nụ cười thẹn thùng: "Đúng vậy, mình tên là Khương Hành, chào bạn nhé."
Nam sinh có vẻ ngoài thanh nhã, trên sống mũi cao thẳng đeo một cặp kính gọng vàng, cậu ấy đưa tay đẩy kính rồi cười rạng rỡ như gió mùa xuân: "Mình cũng là học sinh mới, mình tên là Mục Cảnh Sơ, ở lớp 1."
Nói xong cậu ấy còn bổ sung thêm một câu: "Mình chuyển đến từ học kỳ trước, sớm hơn bạn nửa năm."
Khương Hành cắn môi: "Vậy thì đúng là có duyên thật đó, bạn học Mục."
Theo quy định, ai không mang thẻ học sinh sẽ phải đứng phạt, Khương Hành đang định nhân cơ hội này để tiếp cận Mục Cảnh Sơ nên lộ ra vẻ mặt ảo não. Nào ngờ còn chưa kịp lên tiếng thì Mục Cảnh Sơ đã cho cô vào, còn hạ thấp giọng nói: "Bạn học Khương cứ vào đi, lần sau nhớ mang theo nhé."
Nói xong cậu ấy còn tinh nghịch nháy mắt với cô một cái.
Trông có chút đáng yêu vô cùng.
Khương Hành có hơi không cam lòng, vẫn còn muốn nói thêm gì đó, nhưng vừa ngẩng đầu lên thì ánh mắt đã thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc ở cách đó không xa. Nhìn lại Mục Cảnh Sơ, cô thấy cậu ấy cũng đang nhìn về phía đó, trong lòng liền nảy sinh cảnh giác.
Khương Hành lập tức đổi giọng: "Vậy mình xin phép vào trước nhé, cảm ơn bạn học Mục nhiều, lần sau mình nhất định sẽ nhớ mang theo thẻ."
"Được."
Khương Hành đi chậm hơn Cố Tu Hạc một bước. Hai người cách nhau vài bước chân, cảm giác như phía sau có người đang nhìn mình, không chắc có phải Mục Cảnh Sơ hay không nên Khương Hành liền bước nhanh lên, vô cùng tâm cơ mà đi song hàng với Cố Tu Hạc.
Theo tình tiết trong sách thì lúc này Mục Cảnh Sơ vẫn chưa thích Cố Tu Hạc, đối với cậu có lẽ chỉ dừng lại ở mức chú ý mà thôi. Khương Hành quyết định từ bây giờ cô sẽ là Khương - Nữu Cổ Lộc - Chân Hoàn - Hành, phải dập tắt mọi đốm lửa tình yêu giữa hai người này.
Cô chỉ có thời gian hai năm, đợi đến khi tốt nghiệp cấp ba Mục Cảnh Sơ sẽ quay về nhà họ Mục ở Đế đô, lúc đó cô sẽ hoàn toàn không còn cơ hội tiếp cận vị đại lão này nữa. Nghĩ đến đây cô lại thấy hơi bực, ba cô làm việc đúng là không đáng tin chút nào, cô đã nói là muốn vào lớp 1 mà ông lại cứ đẩy cô sang lớp 2, đúng là đồng đội heo.
Không biết có phải vì Cố Tu Hạc không muốn đi cùng cô hay không, mà cô cảm thấy bước chân của cậu nhanh hơn một chút. Cậu có đôi chân dài nên Khương Hành phải chạy bộ nhỏ mới có thể theo kịp. Cô quay sang nhìn cậu, thấy cậu không thèm đếm xỉa đến mình thì cũng chẳng thấy ngại ngùng, trái lại còn dùng giọng điệu cực kỳ trà xanh mà thốt lên một câu: "Bạn học Mục đúng là tốt bụng thật đấy, tôi không mang thẻ học sinh mà cậu ấy vẫn cho vào luôn, giọng nói lại còn dịu dàng ấm áp nữa."
Giống như lỡ lời nói quá nhiều, cô đột nhiên lấy tay bịt miệng lại, quay sang nhìn cậu với vẻ nịnh nọt: "Bạn học Cố này, cậu ngàn vạn lần đừng nói chuyện này cho người khác biết nhé, tôi sợ họ sẽ hiểu lầm là bạn học Mục thích tôi mất."
Nói xong cô còn thẹn thùng cúi thấp đầu xuống.
"......"
Cố Tu Hạc lặng thinh, cậu quay đầu nhìn cô bằng một ánh mắt không thể nào diễn tả nổi.
Cậu mím môi, cuối cùng chẳng nói lời nào mà rảo bước đi thẳng.
Tiết học đầu tiên của buổi sáng là môn Toán của giáo viên chủ nhiệm. Thầy không vào bài ngay mà tiến hành đổi chỗ ngồi.
Trường số 1 là trường cấp ba tốt nhất thành phố, từng có vài thủ khoa của tỉnh, đương nhiên việc dạy học cũng tương đối nghiêm khắc. Ngay tuần đầu khai giảng đã có bài kiểm tra mô phỏng, hiện tại kết quả đã có, Khương Hành đứng thứ sáu toàn trường, còn người đứng thứ nhất chính là Cố Tu Hạc.
Ngày trước thành tích học tập của cô vốn đã tốt, vậy mà sống lại một lần nữa cô vẫn không thể vượt qua được người khác.
"……"
Chỗ ngồi được xếp theo thành tích, để đảm bảo công bằng thì cả lớp phải ra ngoài, thầy gọi tên ai người đó mới được vào chọn chỗ.
Cố Tu Hạc là người đầu tiên bước vào, cậu chọn vị trí cạnh cửa sổ ở hàng đầu tiên của dãy phía trong. Cả lớp ban đầu có 56 người, dãy giữa là ba người ngồi cùng nhau, hai dãy bên cạnh là hai người một bàn, tạo cảm giác thoáng đãng và ngăn nắp. Bây giờ có thêm Khương Hành nên thầy đã xếp thêm một chỗ ở cạnh bàn giáo viên.
Trước Khương Hành còn có hai người nữa nhưng họ đều chọn chỗ ngồi ở dãy giữa. Khương Hành vốn đã nhắm trúng hàng thứ ba của dãy giữa, vì ở đó có tầm nhìn tốt mà lại không phải hít bụi phấn.
Khi bước vào lớp, ánh mắt cô vô tình đảo qua một lượt và chạm ngay phải ánh mắt của Cố Tu Hạc ở dãy trong cùng. Cậu ấy đang ngẩng đầu uống nước, chiếc cằm hơi nâng lên để lộ vùng cổ trắng trẻo thon gọn cùng yết hầu rõ rệt. Dường như nghe thấy thầy giáo gọi tên Khương Hành nên cậu mới theo bản năng nhìn sang, sau khi hai ánh mắt vô tình chạm nhau, cậu liền nhanh chóng dời đi.
Cứ như thể cậu đang sợ bị cô bám lấy vậy.
Khương Hành chớp chớp mắt, bước chân vốn đang hướng về phía dãy giữa bỗng khựng lại, sau đó cô không chút do dự mà tiến về phía chỗ ngồi bên cạnh nam sinh kia.
Nếu không thể ra sức tấn công phía Mục Cảnh Sơ, trước tiên tung vài chiêu với Cố Tu Hạc cũng không tồi.
Lúc này trong lớp cũng chưa có nhiều người, lựa chọn của Khương Hành có chút gây chú ý. Trường số 1 cấm yêu đương, thầy cô quản lý cũng rất chặt, học sinh nam nữ thường giữ khoảng cách khá xa, trừ khi cuối cùng không còn chỗ nào khác, nếu không rất ít khi có bạn nam và bạn nữ nào chủ động ngồi cùng nhau.
Ngay cả thầy giáo cũng phải nhìn sang phía cô.
Khương Hành ngẩng đầu nhìn lại với ánh mắt trong veo sạch sẽ.
Tầm mắt thầy giáo chuyển sang Cố Tu Hạc bên cạnh, nhưng cậu đã cúi đầu đọc sách, dường như hoàn toàn không quan tâm xem ai đang ngồi cạnh mình.
Thầy hơi khựng lại một chút nhưng cũng không nói gì, tiếp tục gọi tên người tiếp theo.
Sau khi chọn chỗ xong thì cũng đã gần hết tiết, thầy giáo chỉ nói vài câu khích lệ rồi cho cả lớp tự học.
Thầy vừa đi khỏi, lớp trưởng liền cầm một cuốn sách lên ngồi trên bục giảng để giữ trật tự.
Trong lớp vô cùng yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng lật sách và tiếng bút viết trên giấy.
Khương Hành khẽ chọc chọc vào người ngồi bên cạnh.
Cố Tu Hạc không có phản ứng gì, nhưng khi bị chọc mạnh hơn, cậu liền trực tiếp giơ tay lên: "Lớp trưởng!"
Cả lớp bỗng chốc im bặt, rất nhiều người ngoái đầu lại nhìn.
Khương Hành giật nảy mình, vội vàng cầm bút vẽ bậy lên vở để che mắt thế gian, lưng ngồi thẳng tắp.
"Có chuyện gì vậy?" Lớp trưởng ngồi phía trên đầy thắc mắc nhìn xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

