Vừa bước ra khỏi bóng cây ngô đồng, cô chạm mặt ngay với một nam sinh đang đi tới cửa sau trường học.
Ánh mắt hai người chạm nhau, đều khẽ sững lại.
Khương Hành nhận ra đối phương chính là Cố Tu Hạc.
Cố Tu Hạc chính là thiếu niên mà Mục Cảnh Sơ đem lòng yêu thích.
Ngũ quan thanh tú, dáng người cao gầy, làn da tái nhợt mang theo vẻ ốm yếu.
Trong lòng chợt thấy chột dạ một cách khó hiểu. Nói đi cũng phải nói lại, hai người họ bây giờ là bạn cùng lớp, hơn nữa còn là ngồi trước ngồi sau. Không biết ban nãy cậu có nhìn thấy gì không.
Khương Hành phản ứng nhanh nhạy, trên mặt lập tức nở nụ cười. Chỉ là nụ cười chưa kịp trọn vẹn, đối phương dường như coi cô là không khí, trực tiếp dời tầm nhìn, bước qua cánh cổng sắt vào trường.
Cô cắn môi, nụ cười trên mặt có chút khó gượng gạo duy trì.
Nhìn bóng lưng nam sinh kia, cô âm thầm bước theo sau.
Nhất Trung là trường công lập. Vào những năm 200X, lớp học của khối 11 là một tòa nhà cũ kỹ hai tầng, bên ngoài là gạch đỏ ngói đen, bên trong là bức tường màu xám trắng và mặt sàn xi măng lồi lõm. Bàn học cũng là loại bàn gỗ sơn kiểu cũ, chẳng biết đã dùng bao nhiêu năm rồi, lớp sơn đỏ trên mặt bàn gần như bị học sinh cọ xát rụng lả tả, chỉ còn lại những cái hốc to nhỏ và vết xước xát chằng chịt.
Nghe nói nhà trường chuẩn bị xây khu giảng đường mới sáu tầng, sau này cả ba khối cấp ba đều sẽ chuyển đến đó.
Nhưng chuyện tốt nhường này thì khóa của bọn họ chẳng có phúc phận được hưởng.
Khương Hành là học sinh mới chuyển đến, trong lớp không còn chỗ trống. Thành tích của cô rất tốt, chiếu theo kết quả kỳ thi cuối kỳ năm ngoái thì cô xếp thứ năm trong lớp. Giáo viên quý cô nên xếp cô ngồi ngay bên cạnh bục giảng.
Phía sau cô chính là Cố Tu Hạc.
Hai người ngồi trước sau tính ra cũng được hơn một tuần, thế nhưng trong suốt thời gian đó số câu nói chưa vượt quá hai câu. Hơn nữa lần nào cũng là Khương Hành chủ động, một lần là mượn thước kẻ, một lần mượn băng dính, cả hai lần cậu đều đáp lại bằng một chữ "Ừ".
Ngắn gọn và đầy tính có lệ.
Cứ thế, cô cũng dập tắt những suy nghĩ khác.
Nhưng nghĩ tới chuyện ban nãy, trong lòng Khương Hành lại rén đi ít nhiều.
Lớp 11A2 mới chỉ có hai người bọn họ đến. Sau khi ngồi vào chỗ, Khương Hành đấu tranh nội tâm một hồi lâu, cuối cùng do dự quay đầu lại muốn nói chút gì đó.
Nào ngờ cô vừa xoay người sang, nam sinh ngồi phía sau đột nhiên dựng đứng cuốn sách đang trải ra trên bàn lên.
Cuốn sách tiếng Anh vừa to vừa cao, chắn toàn bộ tầm nhìn của Khương Hành.
"......"
Không lâu sau đã có các học sinh khác tới lớp.
Khương Hành thấy buồn ngủ, việc dậy sớm đối với cô vẫn có chút gian nan. Sau khi nhẩm thuộc một bài thơ, cô liền gục xuống bàn ngủ. Đợi đến khi cô mở mắt ra, học sinh trong lớp đã đến đông đủ.
Tiếng chuyện trò rôm rả, tiếng đọc bài, còn cả tiếng nam sinh ngồi phía sau đang giảng bài cho bạn cùng bàn. Giọng nói lạnh nhạt, trong trẻo khiến đầu óc cô cũng tỉnh táo hơn vài phần.
"......"
Khương Hành không thể tin nổi quay phắt lại nhìn.
Vì vừa mới ngủ dậy, một nửa bên má vẫn còn bị hằn vết đỏ.
Nam sinh phía sau dường như nhận ra ánh nhìn của cô, giọng điệu hơi khựng lại, bàn tay cầm bút siết chặt hơn, sau đó coi như không biết gì tiếp tục cúi đầu giảng bài.
Giọng nói không gợn chút cảm xúc.
Khương Hành tức tối quay lưng lại, không buồn nói chuyện nữa.
Suy nghĩ kỹ lại, cô chợt nhận ra tên này dù tính cách lầm lì nhưng hình như ngoại trừ cô ra, cậu vẫn mở miệng nói chuyện với người khác mà.
Thế này là ý gì chứ?
...
Tiết học cuối cùng buổi sáng là môn Toán. Bạn cùng bàn của Cố Tu Hạc là một nữ sinh tên Trần Tuyết. Đến giờ ra chơi của tiết thứ ba, cô ấy vỗ vai Khương Hành: "Trưa nay cậu có ra ngoài ăn không?"
Cơm căn tin ở Nhất Trung rất bình thường, nhiều học sinh thích ra ngoài ăn. Nhưng vào những năm 200X, tiền tiêu vặt của học sinh không nhiều nên thỉnh thoảng mới ăn vài bữa.
Khương Hành chần chừ, không chắc hôm nay Tạ Sầm có đến không.
Trần Tuyết biết chuyện của cô, trên mặt lộ vẻ thương cảm: "Cậu đừng sợ, bây giờ cậu là học sinh của Nhất Trung rồi, nếu còn có ai dám đến bắt nạt cậu thì cứ đi mách giáo viên."
Nhưng những điều Trần Tuyết biết cũng không nhiều. Qua những lời nói úp mở trước đó của Khương Hành, cô ấy cứ đinh ninh Khương Hành vì bị bạo lực học đường ở Tam Trung nên mới chuyển trường.
Tam Trung là trường tư thục, có tiền là vào được, bên trong là một đám lưu manh và con nhà giàu, bị bắt nạt cũng chẳng có gì lạ.
Mấy hôm trước nghe thấy câu này Khương Hành vẫn có thể giữ sắc mặt bình thản, nhưng lúc này cô lại liếc nhìn sang chỗ ngồi cạnh Trần Tuyết theo phản xạ.
Vừa hay đối phương cũng nhìn sang. Ánh mắt hai người chạm nhau, Khương Hành chột dạ, vội dời mắt đi trước.
Vẻ mặt sượng sùng, sợ Trần Tuyết lại nói thêm điều gì, cô vội vàng gật đầu: "Được, vậy trưa nay chúng ta ra ngoài ăn."
Trong thâm tâm cô nghĩ có lẽ trưa nay Tạ Sầm sẽ không tới.
Nhưng cô đã đánh giá sai độ bám dai như đỉa của Tạ Sầm. Lúc tan học buổi trưa đi ra, cô lại bắt gặp bóng dáng Tạ Sầm ở cổng trường.
Khương Hành đành phải đi ăn ở căn tin, còn Trần Tuyết thì ra ngoài cùng những người khác.
Đồ ăn ở căn tin bình thường, Khương Hành ăn được vài miếng đã quay về lớp.
Buổi trưa trong lớp học không có ai. Bây giờ đang là giữa tháng Chín, thời tiết vẫn còn rất nóng, trong lớp chỉ có hai chiếc quạt trần, gần như không có chút gió nào.
Phần lớn học sinh của Nhất Trung đều ở nội trú, bình thường sau khi ăn xong họ sẽ về ký túc xá nghỉ ngơi, một số khác về phòng trọ hoặc về nhà.
Nhà Khương Hành thì gần, nhưng cô về nhà cũng không có đồ ăn. Bố Khương làm cảnh sát, mẹ Khương làm bác sĩ, hai người họ người này bận hơn người kia, cô đành phải ở lại trường.
Trong lớp học lúc này ngoại trừ cô ra còn có Cố Tu Hạc.
Có lẽ vì do ảnh hưởng của hệ thống nhiệm vụ nên những tình tiết vốn mờ nhạt trong đầu Khương Hành dần trở nên rõ nét.
Cô nhớ lại, Cố Tu Hạc thời điểm này đang thuê trọ ở bên ngoài, nhưng đó không phải là phòng trọ tốt đẹp gì, đường đi lại xa xôi.
Cố Tu Hạc ngồi ở chỗ của mình, vừa ăn mì tôm sống vừa làm bài tập, phát ra tiếng rôm rốp giòn tan.
Ngửi thấy mùi hương, Khương Hành có chút thèm thuồng. Ngẩn ngơ một lúc, cô không nói gì mà dứt khoát gục xuống bàn tiếp tục ngủ.
Cố Tu Hạc ngồi phía sau ngước lên nhìn bóng lưng cô, khựng lại một nhịp, sau đó hạ thấp âm thanh xuống.
......Buổi chiều tan học, Khương Hành chọn đi cửa sau chứ không dám đi thẳng ra ngoài. Cô ngồi xổm bên chân tường đếm kiến một hồi, trong lòng vẫn chưa chắc chắn liệu Tạ Sầm có đang ở bên ngoài hay không.
Hôm nay Trần Tuyết trực nhật nên không thể giúp cô che giấu hành tung. Bình thường cô vẫn hay cùng nhóm của Trần Tuyết rời trường, nếu không cô cũng chẳng dại gì mà cố ý bôi xấu Tạ Sầm trước mặt họ.
Khương Hành lắng tai nghe ngóng một lát, dường như không thấy có tiếng nói chuyện mới do dự đứng dậy.
Vừa vặn lúc này cô lại nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang đi tới từ phía xa.
Dáng người cao gầy, mặc chiếc áo phông xanh nhạt đã giặt đến bạc màu, chỉ cần nhìn thoáng qua là cô đã nhận ra ngay.
Cậu dường như cũng nhìn thấy cô nên bước chân khựng lại một nhịp.
Nhưng rồi rất nhanh sau đó, cậu lại vờ như không thấy mà tiếp tục đi ra ngoài. Khương Hành suy nghĩ một chút rồi lẳng lặng bám theo sau.
Bước ra khỏi cổng sắt mà không thấy ai, Khương Hành mới thở phào nhẹ nhõm. Cô nhìn bóng lưng nam sinh đang rảo bước phía trước, trong lòng bỗng thấy hơi khó chịu, rõ ràng lúc nãy không thấy cậu đi nhanh như vậy, cứ như phía sau có thú dữ đuổi theo không bằng.
Cô hơi bực mình bước nhanh lên phía trước, tụt lại sau cậu một bước rồi đưa tay chọc chọc vào cánh tay cậu, không kìm được mà hỏi thành tiếng: "Này, bạn học Cố, cậu ghét tôi lắm à?"
Cơ thể nam sinh cứng đờ, sau đó khẽ lắc đầu.
"Thế sao cậu lại không nói chuyện với tôi?"
Cậu vẫn im lặng.
Khương Hành tức đến bật cười, lại chọc vào người cậu thêm hai cái nữa, cố ý trêu chọc: "Lạ thật đấy, sao lại cứ phải giả vờ không nói chuyện với tôi thế, định gây sự chú ý với tôi hay gì?"
Cố Tu Hạc đi phía trước mím chặt môi, thầm nghĩ da mặt của cô gái này cũng thật là dày.
Cậu chẳng thèm để ý đến cô, bước chân sải rộng hơn một chút.
Ra khỏi con hẻm nhỏ chính là ngã tư đường, nam sinh rẽ về phía bên trái.
Khương Hành thấy cậu như vậy thì nhướn mày, sau đó nhe răng cười đầy ẩn ý: "Ngày mai không được lờ tôi đi nữa đâu đấy, nếu không tôi sẽ nói với người khác là cậu thích tôi cho xem."
Cô đắc ý cười vang hai tiếng, mặc kệ phản ứng của cậu ra sao mà trực tiếp đi về phía bên kia đường.
"......"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

