Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

CHẤN ĐỘNG! ĐẠI SƯ HUYỀN HỌC BỊ ĐỌC ĐƯỢC TÂM TRÍ! Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Dù sự thay đổi của Trương Nguyệt có liên quan đến người phụ nữ kia hay không, thì đó cũng chẳng phải chuyện anh nên bận tâm.

Thời gian gần đây, Lục Thu không còn nghe thấy âm thanh kỳ quái nào như lần ở hiện trường tai nạn nữa. Sau đó anh cũng đã đi khám bác sĩ tâm lý, bác sĩ nói có thể là vì anh quá mong muốn hồi phục chân, cộng thêm chấn động sau vụ tai nạn nên sinh ra ảo thính.

Lục Thu chợt cảm thấy hơi áy náy.

Hôm đó, có người đã vất vả dựng lại xe lăn cho anh, vậy mà anh không chỉ không cảm ơn, còn tưởng rằng bản thân sinh ra ảo giác… đúng là không phải phép.

Còn chưa kịp để Hạ Vãn Ca nghĩ kỹ, trước mắt cô đột nhiên trở nên mờ nhòe, vài hình ảnh lần lượt lướt nhanh qua trước mắt cô.

Một căn phòng cũ nát, nền nhà bừa bộn bẩn thỉu, chiếc giường đơn thấp tè. Ánh sáng yếu ớt từ điện thoại hắt lên khuôn mặt của Đàm Lỗi, nét mặt hắn dữ tợn, điên cuồng gõ trên màn hình.

Trên điện thoại, hắn đang nhắn tin với ai đó.

【Đại sư, tôi muốn thắp đèn tiếp, lần này tôi vẫn xin nhân duyên, tôi muốn cô ta quay lại quỳ gối cầu xin tôi】

【Tôi sẵn sàng đánh đổi mọi thứ】

【Cái gì mà tôi chẳng còn gì để trả nữa? Tôi còn tiền, tôi có thể vay, các người muốn gì tôi cũng đồng ý】

【Được rồi, không xin nhân duyên nữa, tôi xin phát tài, đúng rồi, vẫn dùng bát tự lần trước】

Cảnh tượng thay đổi.

Đàm Lỗi đang hưng phấn cầm một tấm vé số, mắt chăm chăm nhìn vào livestream quay kết quả xổ số.

Hạ Vãn Ca nhận ra thân thể hắn tiều tụy đến cực độ, sinh mệnh đang bị thiêu đốt với tốc độ gấp nhiều lần.

Hắn đang thật sự dùng mạng sống để thắp đèn

Quả bóng cuối cùng lăn ra, Đàm Lỗi siết chặt tờ vé số, mắt như lồi ra.

“Chỉ thiếu một số thôi, chỉ một số nữa thôi. Tôi phải thắp đèn tiếp, tôi phải thắp nữa”

Vừa dứt lời, cả người hắn đột ngột cứng đờ, sắc mặt tái xanh, rồi ngã thẳng ra đất, chết đến không thể chết hơn.

Lúc này Hạ Vãn Ca mới bừng tỉnh, nhận ra những gì mình vừa thấy là cảnh tượng của tương lai. Cô vội vàng kết ấn thu lại thiên nhãn, trong lòng hơi xót.

Sao lại để khả năng nhìn thấy tương lai của thiên nhãn bị lãng phí trên loại cặn bã như vậy chứ. Cô nhìn luồng khí tím còn sót lại trên tay, cuối cùng cũng thấm thía sức mạnh của khí vận do con cưng trời ban.

Chỉ là chia cho cô một chút khí vận thôi mà thiên nhãn của cô đã trực tiếp được nâng cấp, nhìn thấy cả tương lai.

Nếu hai người thật sự hợp tác, chia cho cô nhiều khí vận hơn nữa, chẳng phải cô có thể lập tức thành thần sao?

Ban đầu cô còn do dự với chuyện tiếp cận người được trời ban khí vận, không xem đó là mục tiêu hàng đầu. Nhưng hiện tại, quyết tâm muốn chia khí vận từ người kia của cô đã bùng nổ đến cực điểm.

Cô không muốn trở thành một phong thủy sư không thể sử dụng linh lực, kẻ khéo tay đến mấy cũng không nấu nổi cơm nếu không có gạo.

Cô cũng không muốn tiếp tục gom góp công đức từng chút để kéo dài mạng sống, mà vị tổng giám đốc Lục kia, chắc cũng không muốn làm kẻ tàn tật cả đời chứ?

Hơn nữa, nếu không giải quyết sớm, khí vận bị phản phệ của anh ta sẽ càng ngày càng nghiêm trọng, đến lúc đó ngũ tạng lục phủ đều bị tổn thương, không chỉ là “vượng cực thì suy” mà là “vượng cực thì tử” luôn cũng nên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc