Mấy câu ngắn gọn, nhưng như đè cả ngàn cân lên đầu hắn. Hắn sực tỉnh đúng rồi, người có thể phá được phép cúng đèn của vị "đại sư" kia chắc chắn không phải dạng vừa!
Đàm Lỗi lập tức sợ đến mức không dám cử động, nhưng trong bụng vẫn âm thầm nghiến răng: đợi về rồi, nhất định phải tìm lại người cúng đèn đó, cúng thêm lần nữa, phải hại chết mấy con đàn bà này!
Tên Đàm Lỗi ấy, nếu như chịu khó khiêm tốn một chút, hoặc đối xử tốt với Trương Nguyệt hơn một tí thì thôi, đằng này cả ngày chỉ biết ba hoa chích chòe, khoe mẽ trên mạng, trong lời nói không giấu nổi vẻ khinh thường bạn gái.
Nếu không vì thế, người ta cũng không ghét hắn đến độ ngày nào cũng mong cặp đôi này chia tay cho lẹ.
Nhưng giờ nhìn thấy Trương Nguyệt đứng dậy phản kháng, ai ai cũng cảm thấy hả dạ thay cô.
Sau lớp kính của tòa nhà văn phòng phía sau, các đồng nghiệp của Trương Nguyệt cũng đang tụm lại hóng hớt một cách kín đáo.
“Có chuyện gì thế? Mới lúc trước còn thấy Trương Nguyệt rón rén mang cơm, giờ lại ném thẳng vào mặt hắn là sao?”
“Đúng đó, không nghe rõ nhưng nhìn cử chỉ thì chắc mắng ác lắm!”
“Tôi thấy sướng cả người,Trương Nguyệt giỏi giang thế mà lại làm bạn gái của cái thằng Lỗi đó, nếu tôi là hắn thì đã phải thờ cô ấy như bà tổ rồi. Vậy mà ngày nào hắn cũng đăng mấy cái bài đạo lý của mấy gã đàn ông bình thường, đúng là ngứa mắt. Mà đúng lúc hắn trượt bài đánh giá cuối kỳ thử việc hôm nay, tôi vốn còn lưỡng lự vì sợ Trương Nguyệt xin xỏ hộ. Giờ thì khoẻ, khỏi lăn tăn.”
Lúc này, có một người trong đám xem chung đột nhiên điện thoại rung lên, người đó reo lên:
“Có tin nóng đây! Lý do Trương Nguyệt thay đổi ngoạn mục là do... bị người ta chém đứt duyên rồi!”
Câu này vừa thốt ra, cả đám càng hưng phấn, chen chúc lại xem video. Trong clip, lúc đầu Trương Nguyệt vẫn còn dịu dàng ngoan ngoãn, chủ động nắm tay Lỗi, ánh mắt mềm mại, thế mà ngay khi bị người phụ nữ bên cạnh phẩy tay chém một cái, ánh mắt cô lập tức thay đổi!
“Đây đúng là đại sư thật rồi!” Có người kinh hô: “Ghê thiệt! Ủa mà sao clip chỉ đến đoạn Trương Nguyệt cảm ơn đại sư thế? Tôi nhớ còn đoạn sau nữa mà.”
“Hình như sau đó đánh nhau rồi, ai cũng chạy đi can, nên không quay được tiếp.”
Một người đặt vội cốc nước xuống, định chạy ra ngoài.
“Nè, anh đi đâu thế?”
“Đi xin số liên lạc của đại sư chứ còn gì! Thầy thiệt nè! Phải tranh thủ liền!”
“Tôi cũng đi, tôi cũng đi!”
Vài người cùng nhau chạy xuống lầu, để lại gian phòng bên cạnh. Trong đó, trợ lý Từ đang đẩy xe lăn cho tổng giám đốc Lục Thu, khẽ hỏi:
“Lục tổng, cần tôi gọi họ về không?”
Lục Thu lắc đầu bình tĩnh: “Không cần, bây giờ là sau giờ làm việc, nhân viên làm gì là quyền tự do của họ. Tín ngưỡng cũng vậy, miễn là không ảnh hưởng đến công việc thì không cần can thiệp.”
Nói rồi, anh tự điều khiển xe lăn đến bên cửa sổ, ánh mắt rơi vào người phụ nữ đang đứng cạnh Trương Nguyệt phía dưới, vẻ mặt đăm chiêu.
Chuyện của Trương Nguyệt anh cũng biết sơ qua, cô là một trong những người thuộc bộ phận thư ký của anh, hôm đó phòng nhân sự bận quá nên cô mới đi phỏng vấn thay. Tin đồn về cô, anh cũng có nghe được vài câu, nhưng đó là chuyện riêng của người khác, anh không tiện can thiệp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


