Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

CHẤN ĐỘNG! ĐẠI SƯ HUYỀN HỌC BỊ ĐỌC ĐƯỢC TÂM TRÍ! Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Đây là điềm báo rõ ràng của họa huyết quang.

Cả ba đều có, chứng tỏ sắp có đại họa.

Hạ Vãn Ca gãi đầu.

Trời cao giờ thu người cũng làm ăn gọn lẹ vậy sao, gom hết một chỗ giết cho nhanh?

Trên xe, từ lúc Hạ Vãn Ca lên, người đàn ông trung niên ngồi ghế phụ thấy có cô gái trẻ đẹp bước vào thì tinh thần phấn chấn hẳn, liên tục ra hiệu bằng mắt cho người phụ nữ phía sau.

Người phụ nữ trung niên ngồi cạnh Hạ Vãn Ca hiểu ý, gật đầu nhẹ.

Tài xế thấy vậy, bèn bấm còi một cái, cười nói với gã đàn ông: "Ôi chà, chuyến này coi như đáng giá."

Gã đàn ông cười nhe hàm răng vàng ố: "Lát nữa cho ông nếm trước."

"Chuyến này xăng dầu cũng mắc đó."

"Tiền trên người, đưa hết cho ông."

Nói xong, cả tài xế và gã đàn ông cùng phá lên cười.

Lúc này, người phụ nữ trung niên ngồi cạnh bắt đầu xích lại gần Hạ Vãn Ca, mở lời: "Cô bé này, đi chơi một mình hả? Nơi này hay lắm nha, không khí trong lành, sản vật phong phú, chỉ là đường núi hơi khó đi, phía trước là đoạn đèo quanh co rồi, cô nên chuẩn bị túi đi, dễ bị say xe lắm."

"Haiz, chơi gì mà chơi, đi công tác thôi." Hạ Vãn Ca xua tay đáp.

Người đàn ông trung niên quay đầu lại: “Công tác à? Vùng quê heo hút thế này thì có gì để công tác chứ. Mà này, cô bé, cô làm nghề gì vậy?”

“Đào mộ.” Hạ Vãn Ca đáp thẳng, tiện tay lôi cái xẻng công binh từ trong túi ra, gõ gõ lên ghế ngồi, “Thời buổi này, việc gì cũng khó làm, đào mấy cái mà toàn trống không, xui xẻo thật.”

Thấy cảnh tượng đó, mấy người kia lập tức im bặt.

Lúc này họ mới phát hiện cô bé này người toàn đất, lúc nãy còn tưởng là cô ngã ở đâu trên núi...

“Cô bé à, làm nghề này tổn âm đức đấy.”

Hạ Vãn Ca bình thản nói: “Ừ, cũng tổn cả dương đức nữa, nhưng vẫn còn tốt hơn là bọn giết người cướp của, buôn bán phụ nữ trẻ em sống lâu hơn chút, mấy người nói có đúng không?”

Vừa dứt lời, sắc mặt mấy người kia liền thay đổi, còn chưa kịp làm gì thì từ sườn núi xa xa vang lên tiếng va chạm dữ dội.

Ngay lúc đó, Hạ Vãn Ca vung xẻng công binh, đập vỡ kính xe, bật người ra ngoài, lăn mấy vòng trên sườn đất bên cạnh.

Ngẩng đầu lên, cô thấy chiếc xe mình vừa ngồi bị một chiếc xe tải lớn lăn từ trên đồi xuống đè bẹp nát, đừng nói là cứu sống, đến vớt xác cũng chưa chắc còn nguyên vẹn.

Chắc chắn chết.

Khi mọi tiếng ầm ỹ dần chìm vào tĩnh lặng...

Từ chiếc Maybach lăn từ đỉnh núi xuống vọng lại tiếng động nhẹ.

Tài xế Trương lờ mờ tỉnh lại, cảm thấy cánh tay mình đau nhức vô cùng. Anh ta vội ngoái đầu nhìn ra sau, chỉ thấy cửa sau mở toang, mà tổng giám đốc thì đã biến mất!

Phản xạ có điều kiện khiến anh muốn mở cửa xe tìm kiếm, nhưng thân xe đã biến dạng, anh không nhúc nhích được!

Ánh mắt vô thức lướt qua bàn tay cô đang tháo cửa xe, thấy ngón tay thon dài đeo một chiếc nhẫn ngọc lục bảo xanh biếc.

Cô... tháo cửa xe bằng tay không sao?

Hoàn hồn lại, tài xế Trương vội nói: “Cánh tay phải của tôi hình như gãy rồi! Ông chủ! Ông chủ của tôi mất tích rồi! Tôi và ông ấy đến đây để xem chân, ông ấy là người tàn tật, cô có thể giúp tôi tìm ông ấy không? Ông ấy là người tốt…”

Đầu xe lõm xuống, chân anh ta vẫn chưa rút ra được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc