Tại một khe núi nhỏ trong dãy núi sâu tám trăm dặm.
Hạ Vãn Ca liếc mắt nhìn những ngôi mộ bừa bộn xung quanh, thở dài một tiếng, rồi lôi ra một tờ giấy nhăn nhúm.
Dựa theo bản đồ vẽ tay đơn giản trên giấy.
"Thấy mộ của Vương Ma Tử thì rẽ, đi thẳng đến một ngôi mộ trông có vẻ mới hơn thì lại rẽ tiếp..."
Hạ Vãn Ca liếc nhìn tấm bia đá gãy một nửa trước mặt: ừm, đúng là mới hơn thật.
"Rồi nhảy xuống một cái hố, bò hai bước về hướng có nước, sau đó đứng dậy nhảy ba cái về phía đông là sẽ thấy đường."
Hạ Vãn Ca thật muốn gọi điện thoại hỏi nhỏ bạn thân đã nhờ cô đi lấy đồ: Bên mấy người tìm mộ cũng phải kì quái vậy sao?
Tiếc là không có sóng.
Không chỉ không có sóng, mà do đã lâu không ai thắp hương, đến cả một con dã quỷ để hỏi đường cũng không có.
Cuối cùng lăn lộn tới chiều, Hạ Vãn Ca cũng tìm được một ngôi mộ hoang bị cỏ dại che lấp.
Cô cắm một nén nhang dẫn hồn.
Một lúc lâu sau, một hồn phách lờ mờ mới lảo đảo hiện ra từ trong mộ. Dưới tác dụng của nhang, thân hình nửa trong suốt của hắn dần dần ngưng tụ rõ nét.
Hạ Vãn Ca không vòng vo: "Có người nhờ tôi tìm một món đồ chặn giấy hình cáo bằng bạch ngọc, cất ở đâu?"
Hồn phách đó lập tức mắng toáng lên: "Ngươi quay về nói với hai con mụ đó! Ta tuyệt đối không đưa cho bọn nó! Bọn nó giàu thế, mà trơ mắt nhìn ta bệnh chết, chẳng thèm thu xác, cứ thế mà vứt ta ở cái núi nát này! Giờ còn muốn lấy của cải của ta? Mơ đi!"
Hạ Vãn Ca lập tức mất kiên nhẫn: "Trung Đăng, anh bỏ vợ bỏ con, lúc có tiền thì nuôi gái khắp nơi, vợ con có khổ mấy cũng chẳng cho được đồng nào. Giờ không còn tiền, bị người ta đá, quay lại tìm vợ xin tiền chữa bệnh? Cái chặn giấy đó vốn là đồ cưới của vợ anh! Trước mặt tôi còn định cãi cùn gì nữa?"
"Ngươi! Ngươi! Ngươi là đồng bọn của bọn nó! Cướp đồ của người chết! Cô gả cho ta thì đồ cưới là của ta! Còn muốn lấy lại? Mơ đi!"
Hạ Vãn Ca ghét nhất là phải đối phó với mấy hồn ma mới chết, chưa bị thực tế dập cho tỉnh ra, không biết thân biết phận, cô xoay cổ tay: "Nói nhanh đi, tôi không muốn ở cái nơi núi non tươi đẹp thế này mà phải đánh nhau với anh."
Một câu chửi vừa mới thốt ra, đã bị tiếng khóc ai oán của quỷ nhấn chìm, lập tức cả thế giới yên lặng trở lại.
Một tiếng sau, Hạ Vãn Ca chui ra khỏi hố mộ, tay cầm con cáo bằng bạch ngọc.
Liếc nhìn tàn hồn bên cạnh, cô phủi phủi đất trên người.
Vốn định thương lượng đàng hoàng, đổi lại giúp hắn dời mộ ra chỗ tốt hơn, ai ngờ chết rồi cái miệng vẫn hư, khiến cô phải đích thân “siêu độ vật lý”.
Hạ Vãn Ca nhìn thoáng qua khối bạch ngọc, trắng mịn, chất ngọc mềm mại như tơ, quả thực là cực phẩm.
Hôm nay đúng là vận đen không ngừng.
Xe dù thì đúng rồi, nhưng không ngờ lại đen đến thế này.
Ngoài cô ra, ba người còn lại trên xe ai cũng dính đến mạng người.
Tài xế từng giết người phi tang, còn cặp vợ chồng trung niên trông hiền lành kia thì là bọn buôn người.
Nhưng đó vẫn chưa phải điểm chính. Điều nghiêm trọng là cả ba người đều có biểu hiện giống nhau, mắt vô hồn, tinh thần tán loạn, ấn đường lõm sâu, khí đen u ám tụ lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)