Tiêu Dao nhìn thiếu niên, lại nhìn đám đệ tử đứng một bên, liền phát hiện ra trong đó có mấy kẻ quần áo lụa là, chất liệu thượng hạng. Loại đệ tử nhà giàu như vậy hẳn là không bị điều tới đây làm nhiệm vụ mới đúng.
Quét mắt nhìn bọn họ vài lần, Tiêu Dao nói:
“Mấy người các ngươi không phải là đệ tử được triệu đến phòng quản sự đúng không? Nếu không được phân công tới nhận việc thì lập tức rời đi, chớ có ở đây tụ tập gây chuyện. Lúc về xem lại môn quy cho rõ, bản môn nghiêm cấm các đệ tử tư đấu. Nếu có ân oán muốn giải quyết thì báo lên sư phụ của các người để phân xử công bằng!”
Không biết mấy tên đệ tử này có chỗ dựa nào mà vẻ mặt vẫn kiêu căng như trước, nhưng thấy Tiêu Dao tuy chỉ là một chấp sự phân phối nhiệm vụ nho nhỏ nhưng tu vi so với đám người vừa mới bước vào cánh cửa tu tiên như bọn họ vẫn cao hơn không ít. Dù sao trong giới tu sĩ, cường giả vi tôn, bọn chúng không cần vì chuyện này mà đắc tội người khác.
Mấy người miễn cưỡng hành lễ với Tiêu Dao. Cuối cùng một đứa trong đó còn hung hăng dứ dứ nắm đấm với thiếu niên kia, bỏ lại một câu hăm dọa:
“Trương Phàm, ngươi nhớ kỹ cho ta, về sau trong môn phái cẩn thận một chút! Nhìn thấy ông đây nhớ đi đường vòng! Bằng không ta thấy ngươi một lần đánh ngươi một lần!.”
Nói xong bọn chúng mới xoay người rời đi, chờ thân ảnh bọn chúng hoàn toàn biến mất, Tiêu Dao mới nhìn về phía đám đệ tử ngoại môn vẫn tránh một bên không nói một lời kia, nói:
“Các ngươi theo ta vào trong, còn ngươi...”
Nàng chỉ chỉ cậu thiếu niên mặt không biểu cảm:
“Đi sang phòng nhỏ bên cạnh thay quần áo, ở đó có ít thuốc trị thương. Thay xong lại qua.”
Tiêu Dao đưa đám đệ tử này vào phòng quản sự, theo trình tự phân phối nhiệm vụ cho bọn chúng. Sau khi mọi người lĩnh mệnh lui xuống, thiếu niên kia mới xuất hiện.
Sau khi thay một thân quần áo, sửa sang lại dung nhan, Tiêu Dao mới thấy rõ dáng vẻ của thiếu niên trước mặt. Cậu có làn da ngăm đem, cái đầu vừa phải, dung mạo bình thường đến mức không thể bình thường hơn, hai tay thô ráp, vừa nhìn đã biết là con nhà nghèo khó.
“Đây là những công việc còn lại, ngươi chọn một cái trong đó đi.” Tiêu Dao làm phép biến ra một thẻ tre đưa cho cậu.
Thiếu niên cúi đầu nhìn thẻ tre, cũng không đón lấy, do dự mãi mới nhỏ giọng nói:
“Trương Phàm đa tạ sư tỷ cho quần áo và thuốc trị thương.”
Cậu nói cảm ơn nhưng mặt vẫn không chút biểu cảm, Tiêu Dao cố nén cảm giác hiếu kì như gà đánh tiết trong lòng, giả bộ như thường, ôn hòa nói:
Cậu biết bản thân phải trở nên mạnh mẽ, phải trở nên nổi bật hơn người khác. Vì cha mẹ, cậu chỉ có thể giấu tài, nhịn nhục. Cậu muốn sống sót trong giới tu tiên, cậu tin tưởng chỉ cần mình yên lặng cố gắng, nhất định sẽ có ngày nổi danh. Đến lúc đó, cậu sẽ giẫm nát tất cả những kẻ từng bắt nạt khinh thường mình dưới chân!
Đây là lần đầu tiên Trương Phàm gặp được tu sĩ giống như Tiêu Dao. Không thờ ơ lạnh nhạt đứng một bên, không giễu cợt bỏ đá xuống giếng, càng không vì cậu không nộp linh thạch đút lót mà giao cho cậu những công việc vất vả nhất. So với thương hại và bố thí, cậu càng thích thái độ đối xử công bằng như vậy hơn.
Tiêu Dao sao? Cậu thầm nhớ kĩ cái tên này trong lòng.
Đợi đến khi Trương Phàm rời đi, Báo Nanh Kiếm mới vươn ra từ trong ngực Tiêu Dao.
“Vừa rồi ông đây cảm giác được tiên khí của cô dao động. Người kia là ai mà khiến cô hưng phấn như đánh tiết gà vậy?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

