“Ngươi dùng thần thức nghe lén bọn họ nói chuyện hả?” Tiêu Dao buồn cười nói
“Hừ, thấy dáng vẻ thậm thụt như trộm của bọn chúng, ông đây đương nhiên phải nhìn một chút, xem bọn chúng nó có nói xấu gì chúng ta không.” Báo Nanh Kiếm ngẩng đầu nói: “Nhưng mà cô đó, linh thú bảo bối lúc trước bỏ trốn theo người khác, lại còn đắc ý nhảy nhót dưới mắt mình, cô thật sự không bận tâm sao?”
Vẻ mặt nàng bình tĩnh, “Những thứ đó đều đã là chuyện cũ, có gì phải bận tâm. Đại đạo vốn vô tình, nếu đổi lại là ta, ta cũng lựa chọn như nó. Trên con đường tìm kiếm trường sinh này, ngừng lại chẳng khác nào chết, chỉ có thể không ngừng đột phá giới hạn. Trong quá trình này, thậm chí còn phải tận mắt chứng kiến người thân già đi, đại nạn buông xuống hoặc bạn tốt trì trệ không tiến cuối cùng biến mất. Chỉ có thể nói, con đường này đã định sẵn phải cô tịch một mình.”
“Không sai. Không ngờ cô thật sự không hối hận, không phải ai cũng nhìn thấu điểm này đâu. Ông đây còn sợ cô không nhìn ra.” Báo Nanh Kiếm im lặng nghe nàng nói, hiếm khi khen nàng một câu.
Nghe nó ca ngợi, Tiêu Dao không nhịn được híp mắt, cười đến sung sướng.
“Biết là một chuyện. Nhưng ta đâu nói là ta nhìn thấu đâu. Nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ không chút nương tay mà khiến đám người đó kinh ngạc há hốc mồm.”
Báo Nanh Kiếm run rẩy
“ Coi như ông đây chưa nói câu vừa rồi.”
Mất tới nửa canh giờ, Tiêu Dao mới đi tới đỉnh Vạn Nhận Phong. Chuyện thứ nhất cần làm là tới báo danh chỗ quản sự Ngô sư thúc.
Ngô sư thúc đã là một lão nhân, thân hình vô cùng gầy gò, mắt nhỏ miệng nhỏ, dáng vẻ thấp bé, đầu còn hơi hói, tu vi dừng ở Kim Đan sơ kỳ nhiều năm không tiến. Mắt thấy tuổi đã kha khá, không còn cơ hội tăng cảnh giới cho nên bị môn phái giao cho chức quản sự nơi này.
Lúc trước Tiêu Dao được sư phụ đề cử, hơn nữa nàng làm người không tệ, cũng không kiêu ngạo càn quấy, đối với người khác luôn ôn hòa cho nên rất thích hợp làm chuyện phân việc cho đệ tử mới như vậy. Vì thế Ngô lão nhân mới đồng ý cho nàng phụ giúp ở đây, bằng không lấy tư chất và bối cảnh của Tiêu Dao hiện nay, chắc chắn không thể nào được phân việc này.
Thấy Tiêu Dao tiến vào nội đường, Ngô lão nhân mới dùng đôi mắt nhỏ liếc nàng một hồi:
“Hừ, cuối cùng cũng biết tới đây?”
Tiêu Dao cười, hành lễ nói
“Đệ tử bái kiến Ngô sư thúc. Hai ngày nay ta có nhiều chuyện nên mới đến chậm. Xin sư thúc thứ lỗi.”
Ngô lão nhân không kiên nhẫn phất phất tay:
“Cái gì mà thứ lỗi với không thứ lỗi. Đừng tưởng ta làm không công. Những việc ta giúp ngươi làm hai ngày nay sẽ trừ vào tiền công của ngươi. Việc hôm nay đã đầy ra đấy, ngươi còn không mau đi xử lý! Cẩn thận ta lại trừ tiếp linh thạch.”
Thấy Ngô sư thúc nói xong lại cúi đầu nghiên cứu bảo vật đệ tử mới hiếu kính lão, Tiêu Dao rất thức thời sờ sờ mũi đi ra ngoại viện.
Đám người liên can vội vàng tản ra, quy củ đứng một bên. Lúc này Tiêu Dao mới thấy bị bọn chúng vây quanh là một thiếu niên mười bốn mười năm tuổi, trên người đều là vết thương do bị người ta dùng pháp thuật đánh. Tuy rằng không tổn thương đến tính mạng nhưng vẫn để lại miệng vết thương, thậm chí trên quần áo của thiếu niên còn viết hai chữ “Tiện chủng” thật to.
Mặt thiếu niên đỏ đến sung huyết, tay đấm nắm gắt gao nhưng trên mặt không có chút biểu cảm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-978993.png&w=256&q=75)

-93510.png&w=256&q=75)
