Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khác với khung cảnh tàn khốc trong phòng phát sóng trực tiếp vừa rồi, phòng phát sóng trực tiếp này vô cùng yên tĩnh và tốt lành!
Chỉ có thể nhìn thấy một con cá lớn ở phía xa, nó đang di chuyển tiến về phía trước.
Ồ không đúng, khi phóng to ra nhìn kĩ hơn, thân hình gầy yếu của Hòa Ngọc xuất hiện trên đỉnh đầu của con cá lớn đó, cậu quỳ gối ngồi trên đó, cặp kính không gọng đặt trên mũi, gọng kính bằng vàng hồng phản chiếu ánh sáng đẹp đến mê hồn dưới ánh nắng mặt trời.
Cậu bình tĩnh ngồi phơi nắng trông thật bình yên, một tay cầm thắt lưng, một tay lật... đống cá khô đang phơi mình trên đầu con cá lớn.
Tất nhiên, "cá khô" cũng chỉ là một từ đồng nghĩa, hơn nữa cái nắng trên đầu không đủ để phơi khô con cá hoàn toàn.
Chưa kể thỉnh thoảng còn có một trận mưa, Hòa Ngọc đang phơi "cá khô" cũng chỉ vì không có chỗ để đặt những con cá này.
Vứt nó đi nếu nó bốc mùi, dù sao thì cậu cũng ăn đồ tươi.
Khi con cá lớn dừng lại, cậu ném một con cá vẫn còn đẫm máu ra.
Cá lớn: ...
Cá lớn: Thức ăn cần thiết cho sự tăng trưởng và không được lãng phí cá nhỏ.
Vì vậy, nó bơi về phía trước và ăn thịt con cá nhỏ.
Chủ phòng phát sóng trực tiếp dùng cá để nhử con cá lớn bơi về phía trước, mùi máu tanh của cá sẽ thu hút đàn cá hung dữ đến từ bãi cá, những con cá này hầu như không muốn sống và lần lượt lao về phía trước, cá lớn vui mừng khôn xiết, ngay lập tức hít vào như một cơn bão.
Cậu cũng đã hoạt động hết mức, móc con cá bằng một chiếc thắt lưng và kéo lên từ đỉnh đầu con cá lớn.
Cơ thể của cậu có thể uốn éo thành một tư thế khiến mọi người phải mở to mắt, cậu câu cá rất khéo léo mà không thu hút sự chú ý của con cá lớn.
Mặt trời chiếu sáng rực rỡ, đầu của cá lớn được bao phủ bởi những con cá xâu lại với nhau bằng sợi len.
Ồ, sợi len được tháo ra từ áo len trên người cậu, áo len dài tay bây giờ đã tại trở thành áo tay ngắn, nhìn trông vẫn rất đẹp, không hề ảnh hưởng đến nhan sắc tuyệt vời của cậu một chút nào.
Cậu uể oải tắm nắng, vừa câu cá vừa lật mặt cho cá.
Ừm, thời gian yên tĩnh.
Con thuyền cá lớn cũng rất nghe theo sự điều khiển.
Khán giả vừa bước vào buổi phát sóng trực tiếp này: "???"
Họ nhìn vào phòng phát sóng trực tiếp này, rồi chuyển sang phòng phát sóng trực tiếp đẫm máu bên cạnh, nơi có những người đầy thương tích và đang chiến đấu chống lại những con cá khổng lồ...
Khán giả: Wào.
Thao tác này thực sự quá vô lý!
Sau khi xem phòng phát sóng trực tiếp bên cạnh, bọn họ nhận ra sự hung dữ của con cá lớn, quay lại phòng phát sóng trực tiếp của tuyển thủ 2333 lại nhận ra sự ngu ngốc của con cá lớn hung dữ.
Cậu điều khiển dễ dàng đến mức cánh cửa tiếp theo bắt đầu... không đáng.
Người vừa mới tiến vào phòng phát sóng trực tiếp lập tức lướt ra
"Người này là ai? Trong vòng ba phút, tôi muốn tất cả thông tin của cậu ta!"
"Làm thế quái nào mà cậu ta làm được điều đó? Tại sao cậu ta có thể điều khiển con cá lớn một cách dễ dàng như vậy?"
"Chẳng lẽ cậu ta có năng lực đặc biệt gì sao?"
"Được lắm, Hòa Ngọc đến từ hành tinh rác, tôi sẽ nhớ kỹ cậu."
Và phòng phát sóng trực tiếp của Vạn Nhân Trảm và những người khác dần dần đăng nhiều bình luận trái chiều hơn
"Vạn Nhân Trảm bị thương, Annie cũng dùng hết lọ thuốc trị liệu duy nhất, nhưng mà xem ra hình như đối phó với cá lớn cũng không cần gian nan như vậy..."
"Phòng phát sóng trực tiếp 2333 mê hoặc bên cạnh khiến tôi phải hoài nghi cuộc đời!"
"Con cá này ngu ngốc đến kỳ lạ! Đánh nó thật sự rất lãng phí!"
Những phát ngôn này đã thu hút sự chú ý của nhiều người hơn, bọn họ cũng theo thông tin chính rồi mò vào phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc, một số người trung lập, nhưng cũng có rất nhiều người hâm mộ của Vạn Nhân Trảm và những người khác.
Những người hâm mộ ngay lập tức tức giận và mỉa mai.
"Chỉ là chơi khôn vặt thôi, sẽ không giữ được bao lâu đâu."
"Đây là Show sống còn đỉnh lưu hung tàn, chỉ có năng lực chiến đấu và giá trị vũ lực mới có thể đi đến cuối cùng, khôn vặt nhất thời cũng vô dụng."
"Tôi thấy người này cũng không trụ được bao lâu, phế vật đến từ hành tinh rác, ngay cả tư cách công dân cũng không có, làm sao có thể sánh với những tuyển thủ của Liên Bang Vũ Trụ đến từ năm hành tinh chính Liên Bang chúng ta?"
Vệ Gia Quốc cũng tức giận đến mức tay nắm chặt thành nằm đấm.
Bên cạnh đó, Trịnh Khắc tối sầm mặt lướt qua tin tức trên trang mạng Lam Tinh, hot search đã bị chi phối, không có ngoại lệ, tất cả bọn họ đều tức giận vì điều này, tức giận vì người Lam Tinh bị sát hại một cách tàn nhẫn, tức giận vì khán giả Liên Bang cười nhạo Hòa Ngọc cùng với Lam Tinh phía sau ông ta.
Cho dù bọn họ có coi trọng Hòa Ngọc hay không, tất cả đều bởi vậy mà tức giận.
Một lúc lâu sau, Vệ Gia Quốc buông tay ra và hít một hơi thật sâu: "Hiện tại khoảng cách giữa Lam Tinh và các hành tinh khác thực sự rất lớn, nhưng lịch sử loài người của bọn họ dài hơn so với chúng ta hàng vạn năm, thời gian khởi nguồn nền văn minh của bọn họ sớm hơn chúng ta. Chúng ta thua trong thời gian, miễn là chúng ta có thời gian, chúng ta sẽ không hề thua kém so với các hành tinh khác."
Dừng lại một chút sau đó ông ta tiếp tục nói: "Chỉ là những tuyển thủ này đã bị oan, bọn họ là những người đầu tiên của Lam Tinh tiếp xúc với người ngoài hành tinh, số mệnh của họ nhất định sẽ phải chịu nhiều nguy hiểm và sự chế giễu... nhưng những ngày như vậy sẽ không kéo dài, tôi tin vào Lam Tinh của chúng ta, tôi tin vào các tuyển thủ Lam Tinh của chúng ta."
Khuôn mặt già nua của ông ta mang theo sự kiên cường không chịu khuất phục.
Trịnh Khắc: "Hòa Ngọc đã thu hút một số sự chú ý cho Lam Tinh, bọn họ mắng Lam Tinh là rác rưởi nhưng nhất định cũng đã nhìn thấy hai chữ 'Lam Tinh'!"
Nghĩ đến đây, trong lòng bọn họ cảm thấy khá hơn rất nhiều.
Nhưng trong ánh mắt vẫn đầy sự lo lắng như trước.
So với những người khác, Hòa Ngọc vẫn còn quá yếu.
Tất nhiên, họ đưa ra nhận định này không phải hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng, trận đấu có một bảng nhân vật bao gồm tên, giới tính, tuổi tác, cân nặng, chiều cao vân vân, mà phía sau còn có trang bị và năng lực cũng như xếp hạng năng lực chiến đấu của cậu.
Dựa theo kinh nghiệm trước đây, chỉ những người có năng lực chiến đấu điểm trên 200 trở lên mới có thể lọt vào trận chung kết.
Mà dưới 100, trừ khi có vị thần nào đó giúp đỡ, nếu không sẽ không qua được vòng tuyển chọn.
Trang bị của Hòa Ngọc chỉ có kính mắt và quần áo, toàn những đồ không thiết thực, vì vậy điểm sức mạnh chiến đấu phản ánh sức mạnh nguyên thủy nhất của cậu - 2 điểm.
Quá mất mặt.
Không còn có thể nhìn thấy cuộc tấn công trực tiếp nữa.
Nhưng không quan trọng, Hòa Ngọc chỉ cần biết bốn phía đều có ống kính ghi hình cậu, luôn có người vẫn nhìn chằm chằm vào cậu khiến cậu có tâm trạng rất tốt.
Từ khó chịu đến rượt đuổi điên cuồng, quá trình này thật sự là một thách thức phải không?
Trên mặt Hòa Ngọc mang theo nụ cười lạnh nhạt, cậu vươn tay ra và dùng ngón giữa đẩy kính, đảo qua đỉnh đầu con cá lớn bị vô số con cá khác bao phủ, nhìn về phía trước hơi nheo mắt lại, nơi đó là hướng mặt trời mọc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










